Thứ Bảy, 21 tháng 11, 2009

Minh Tình trở lại


Tặng nhà mình những khoảnh khắc mà mình đã ghi lại được sau 03 tháng học tập tại Trường Quân sự Quân khu 3 - Sao Đỏ - Chí Linh - Hải Dương. Blog của lớp mình buồn lắm. Mọi người hãy cùng chia sẻ với nhau qua Blog này nhé. Rất vui nếu mọi người quan tâm...
Tam ca Trung Kỳ (Hải Phòng), Minh Tình (Hà Nam), Nguyễn Linh (Hà Nam) với ca khúc "Bài ca người giáo viên nhân dân" sáng tác Hoàng Vân ngày 19-11-2009 tại Trường Quân sự QK3


Tam ca Trung Kỳ (Hải Phòng), Minh Tình (Hà Nam), Nguyễn Linh (Hà Nam) với ca khúc "Tiếng trống Paranung" sáng tác Trần Tiến, ngày 19-11-2009 tại Trường Quân sự QK3

Minh Tình cùng cây nạng gỗ, cây đàn ghita và bộ quân phục K03 nhạt mầu cùng chiếc mũ tai bèo với ca khúc "Vết chân tròn trên cát" của nhạc sỹ Trần Tiến, ngày 19-11-2009 tại Trường Quân sự QK3
Vũ Minh Tình (Kim Bảng) - Ngô Xuân Ngĩa (Duy Tiên) - Nguyễn Toàn Diện (Duy Tiên) - Nguyễn Phương Thảo (Phủ Lý) trong giờ tập luyện trên thao trường

Cùng với đồng hương Kim Bảng (Nguyễn Văn Linh) trên bãi tập

Giữ chắc tay súng bảo vệ Tổ quốc

Giờ thảo luận chính trị trên Giảng đường Trường Quân sự Quân khu 3



Kỷ niệm 20-11-2009



Báo cáo Minh Tình trở lại. Hết!



Hát với đàn ghita



Phong cách quân nhân


Minh Tình với danh hiệu "Nghệ sỹ chiến sỹ"



Ngẫu hứng Paranung

Thứ Tư, 19 tháng 8, 2009

Giấc mơ 7 năm chờ đợi...

Vậy là cuối cùng buổi họp lớp của lớp A3 chúng ta cũng đã thành công đúng như mong đợi. Không đầy đủ những gương mặt thân thương năm nào nhưng sự nhiệt tình của những người tham gia cũng đã làm cho buổi họp lớp năm nay đem lại được một không khí gia đình thực sự. Những thành viên trong Ban tổ chức đã cố gắng hết mình để tổ chức sự kiện quan trọng này và cho dù có thế nào đi chăng nữa thì thành công đó cũng đã ghi nhận sự nỗ lực của tất cả mọi người.
Ngày 15 tháng 8 năm 2009 đã trở thành một ngày đặc biệt. Chúng ta đã lại được gặp nhau, nói những câu chuyện vui, ôn lại những điều đáng nhớ. Sự có mặt của những người nhiệt huyết, tận tâm đã giúp Lớp A3 năm nào trở thành một tập thể bền vững, có mục đích. Hội đồng niên Lớp A3 chúng ta được thành lập sẽ là giây phút bắt đầu cho một sự gắn kết thực sự giữa các thành viên trong lớp mình. Giờ đây mọi người đã có thể vui buồn khi nghĩ đến nhau, nhắc về nhau, sẻ chia những tâm tư, tình cảm của nhau. Thật tuyệt vời vì chúng ta đã không cô đơn?
Cuộc sống của mỗi chúng ta đã có quá nhiều những bon chen, suy nghĩ về vòng danh lợi, về "cơm áo gạo tiền", nhưng tôi tin rằng từ nay sẽ khác, sẽ bắt đầu một cuộc sống mới của một tập thể mới. Lớp A3 rời rạc năm nào sẽ là một tập thể thân thiện và đoàn kết, biết sẻ chia với nhau những lúc vui buồn, biết dành cho nhau tình yêu thương và sự giúp đỡ. Hãy bỏ qua những khó khăn, bực dọc của cuộc sống để sống cho tập thể mà mình cũng là một thành viên trong tập thể đó. Khi ấy, chính chúng ta đã nâng giá trị sống của bản thân mình, làm cho cuộc sống của mình trở nên có ý nghĩa hơn.
Những bạn chưa kịp về họp lớp, xin hãy nhanh chân trở về với miền đất hứa ấy, tạo cho mình một chỗ đứng trong tập thể, hãy tham gia vào Hội của chúng ta và hãy bắt đầu ngày mai từ ngày hôm nay thân thương. Hội của chúng ta là để mở rộng tâm hồn và chào đón những người đồng cảm, đồng cảnh, đồng chí, đồng hướng, đồng tình... Không có gì ngần ngại nếu như không kịp về họp lớp. Còn nhiều những cơ hội khác, những lần gặp gỡ khác để chúng ta được ôn truyện xưa cũ.
Xin cảm ơn tất cả mọi người, 42 - 43 - 44 con người của tập thể lớp A3. Các bạn đã bắt đầu sống cho lý tưởng của tập thể, bắt đầu biết đến cái chung và cái riêng trong cuộc sống. Không ai ích kỷ hưởng thụ tất cả. Hãy chia sẻ, tìm cách chia sẻ để cuộc sống của chúng ta trở nên có ý nghĩa hơn. Cảm ơn 19 người đã có mặt làm nên một bữa tiệc thực sự trong ngày trọng đại. Chính các bạn đã không quản đường sá xa xôi, không quản công việc riêng tư bộn bề đã trở về với nơi hò hẹn để lắng nghe phút trầm lắng của tâm hồn mình.
Một ngày mai chúng ta lại gặp nhau, lại đi chung trên một con đường, lại vui buồn với nhịp sống yêu thương... Giấc mơ 7 năm chờ đợi nay đã thành hiện thực!

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2009

Người thứ 21: Lời chúc muộn mằn

Cũng trong đợt họp lớp này, tôi mới có dịp gặp lại bạn Thương khi đi mời họp lớp. Có lẽ từ hồi ra trường đến giờ tôi mới gặp lại bạn ấy.
Và cũng đến giờ tôi mới biết bạn mình lấy chồng cách đây vài tháng và đang làm ở bộ phận hoàn thiện sản phẩm của Công ty Cổ phần Dược Kim Bảng.
Vẫn biết lời chúc mừng sẽ là muộn màng nhưng tôi và những thành viên lớp A3 vẫn muốn gửi đến bạn những chia sẻ chân thành nhất. Dù chúng tôi không có điều kiện đến dự đám cưới của hai bạn vì nhiều những lý do khác nhau. Nhưng tôi tin, bạn vẫn không quên chúng tôi và vẫn luôn hướng về tập thể lớp. Hơn nữa cũng sẽ không quên tới tham dự buổi họp lớp ngày 15 tháng 8 này.
Xin chúc mừng một thành viên nữa của Lớp đã chính thức có một cuộc sống mới. Chúc cho gia đình bạn luôn hạnh phúc, bình an và may mắn.

Thứ Hai, 10 tháng 8, 2009

Hãy nhìn nhận cuộc sống bằng lăng kính màu hồng

...Thời gian như thoi đưa, thấm thoắt mà cũng đã 7 năm. Mới hôm nào, chúng mình còn cùng nhau tới lớp, ngồi gần nhau chuyện trò.Những câu chuyện vui, những mẩu chuyện buồn..dường như vẫn nguyên vẹn trong tim.Tôi - bạn - tất cả chúng ta và ngày hôm qua có bao giờ trở lại?..
..A3 - 99-02 đã gắn bó chúng ta thành một khối, một gia đình ấm cúng yêu thương. Mặc cho, trong ngôi nhà đó có những người chưa thực sự hiểu nhau vì lẽ thường tình có gia đình nào là thực sự hạnh phúc đâu!. Thế nhưng, tập thể lớp mình đã làm được bao điều kỳ diệu: Giải nhất báo tường!, Giải nhất cắm trại... ấn tượng trong lòng các thầy cô thì khỏi phải nói. Đối với một tập thể lớp toàn nữ điều đó đã chứng minh điều gì, liệu đó có phải là may mắn? May mắn cả trong những hoạt động tập thể? Không phải đâu các bạn ạh bởi tất cả những thành công đó đều có được từ sự đoàn kết bền chặt của tất cả các thành viên trong lớp mình. Tôi biết tất cả các bạn đều biết điều đó, đừng ai giả vờ quên nhé!
3năm cấp III không phải là dài nhưng từ nơi ấy chúng mình đã trưởng thành hơn nhiều, mạnh mẽ và năng động. Để rồi cũng chính từ nơi ấy chúng ta đã kết cánh bay xa mang theo cả một trời mơ ước...Đã 7 năm rồi đấy các bạn ạh, 7 năm sau khi ra trường chúng mình không có thời gian ngồi lại với nhau để cùng ôn những kỷ niệm hôm nào. Còn biết bao lời muốn nói chưa trao hết cho nhau..Giờ đây chúng ta đều đã trưởng thành, mỗi người một công việc, một gia đình, một nơi, hàng ngày bận rộn với bao lo toan của cuộc sống có thể việc họp lớp sẽ là không tưởng. Nhưng, nếu các bạn thực sự vẫn còn những ký ức về một thời học sinh, về một thời ngây ngô non dại hãy trút bỏ những phiền muộn , lo toan , vất vả của cuộc sống 1 ngày để về cùng nhau tìm lại với Ngày xưa...
...Ý tưởng họp lớp không phải là của riêng ai và tôi dám chắc bạn nào cũng đã hơn một lần nghĩ đến, chỉ có điều để thực hiện điều đó là rất khó khăn. Khó khăn bới chúng ta ra trường đã lâu, mỗi người một nơi và mất liên lạc là không tránh khỏi.Việc tổ chức đã khó, liên hệ mới các bạn còn khó hơn, và các bạn có nhận lời hay không lại là điều khó nhất.Có thể vì một lý do nào đấy mà các bạn không thể tới được nhưng cũng có thể chỉ đơn giản bởi bạn thấy không hợp lý về địa điểm thời gian mà Ban tổ chức đưa ra nên không muốn đi!
Các bạn ạh nếu quả thật các bạn nghĩ thế thì tôi rất thất vọng. Các bạn đều đã trưởng thành và lập nghiệp ở nhiều nơi, có bạn con nhỏ, có bạn lại đang mang bầu...nên để đưa ra một thời gian hợp lý họp lớp là rất khó, ít người không thể quyết được. Chính vì vậy lần họp lớp ngày 15 tháng 8 năm 2009 này vừa là để mở màn cho sự gắn bó lại của lớp vừa là để nghiệm thu những ý kiến chân thành và sát đáng nhất của các bạn vì một tập thể lớp tiến bộ. Các bạn đừng bao giờ nghĩ họp lớp là đi chơi, thích thì đi mà hãy nghĩ rằng đó là một cuộc họp - theo đúng nghĩa của nó.
Họp lớp - Chính là để chúng ta cùng trao đổi , cùng giúp đỡ nhau trong công việc, cuộc sống. Biết đâu sau lần họp lớp này các bạn lại tìm được chính mình- một con người nhiệt tình và năng nổ hết lòng vì mọi người thì sao nhỉ? Đừng bao giờ tách xa tập thể các bạn nhé mà hãy gắn lại với nhau thật gần. Có thể lúc này bạn chưa cảm nhận được sự ấm áp của nó nhưng tôi dám chắc rằng bạn sẽ thực sự hạnh phúc vì mình đã có một tập thể vững chắc luôn bên cạnh. Để có được điều đó thì ngay ngày hôm nay, bạn, tôi, tất chúng ta hãy cùng nhau xây dựng một khối đồng niên đoàn kết và bền vững nhé!Hãy cố gắng bỏ qua những tự ái, mặc cảm cá nhân, hãy bỏ qua những lo toan của cuộc sống để tìm lại chính mình của ngày xưa không vồn vã, không hẹp hòi.
Các bạn ơi hãy trút bỏ gánh nặng của cuộc sống để trở về họp lớp vào chiều thứ 7 ngày 15 tháng 8 năm 2009 tại Nhà văn hoá xóm 15 - Thị trấn Quế nhé! Gia đình bạn Vinh đã phải vất vả mượn nơi đó cho lớp mình, bạn Bích Hồng đang có em bé 8 tháng cũng xin về sớm 1 ngày để góp tay cùng lớp... các bạn hãy nhiệt tình lên nhé! Nhất định chúng mình sẽ thành công và cùng chúc cho A3 99-2002 mãi mãi là một tập thể lớp đoàn kết. Hãy trao nhau ánh mắt yêu thương và nhìn nhận cuộc sống bằng một màu hồng các bạn nhé! - HQ.

Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2009

Sống trong đời sống cần có một tấm lòng...

Ý tưởng họp lớp là một ý tưởng hay được mọi người ủng hộ. Tuy nhiên để có được buổi họp lớp đó những thành viên của Ban tổ chức cũng đã có những lúc phải rơi nước mắt vì tủi thân. Vẫn là câu chuyện về một tập thể chưa thực sự hiểu nhau để cùng nhau sẻ chia những khó khăn chung trong các công việc của tập thể.
. Vẫn biết, trong một tập thể, những suy nghĩ, những phong cách của từng con người là không hoàn toàn đồng nhất nhưng nếu như chúng ta cứ nhìn nhận sự việc một cách cục bộ, ích kỷ thì hoạt động chung của tập thể sẽ không thể nào gượng lên được.
Nhìn những nỗ lực của các bạn những ngày qua, bản thân một cựu Bí thư chi đoàn của lớp như tôi cũng thấy ái ngại. Tôi chưa dành được nhiều thời gian cho hoạt động chung của lớp ngoài quãng thời gian bận rộn tại cơ quan. Tất cả chỉ vì tôi cũng như mọi người, có quá nhiều những nỗi suy tư, vướng bận trong cuộc sống.
Song với bài viết này, tôi rất mong nhận được sự ủng hộ của mọi người. Tập thể của chúng ta là một tập thể tốt với những con người biết hy sinh cá nhân mình, lợi ích cục bộ của bản thân mình để hoà mình vào tập thể. Những con người đó cần được trân trọng, cần được khích lệ để họ tiếp tục công hiến sức mình cho công việc chung.
Nhiều người ngạc nhiên khi thấy Hiền gọi điện mời họp lớp. Ai cũng nghĩ, chắc là cậu ấy mời đám cưới. Vì một tập thể lớp đoàn kết cácbạn đều săm sắn cho công việc của tập thể lớp nhiệt tình , liệu những thành viên có những lúc chưa nhiệt tình như thế thì có nên cảm thông và chia sẻ với các bạn ấy không.
Trong một tập thể, một cá nhân không tốt có thể ảnh hưởng đến cả lợi ích chung. Tôi vẫn biết,ai đó vì nhiều những lý do khác nhau có thể chưa cống hiến hết mình cho tập thể nhưng hãy nhìn nhận sự nhiệt tình của người khác bằng sự thông cảm và trân trọng nhất. Chúng ta là những con người đã trưởng thành và nên nhìn nhận sự việc ở một cái nhìn độ lượng và cao thượng hơn.
Mình cũng mong, các bạn trong Ban tổ chức vẫn tiếp tục duy trì được lòng nhiệt tình của mình để làm tốt những điều các bạn và tất cả các thành viên của lớp hằng mong mỏi làm được: họp lớp. Và, tôi cũng mong, mọi người hãy ủng hộ chính mình, ủng hộ chúng tôi, ủng hộ tập thể lớp để chúng ta sống với nhau bằng tình thương và sự trân trọng, không có cái nhìn sẻ lẻ, cục bộ, thiển cận.
Tôi rất thích câu nói này: "Sống trong đời sống cần có một tấm lòng". Biết tha thứ một cách cao thượng là cách tri ân với cuộc sống một cách chân thành nhất. Chúc cho mọi ước mơ của mọi người đều trở thành hiện thức. Chúc cho buổi gặp mặt của lớp thực sự ấm cúng, thân thiện và đáng nhớ. Thân ái (Vũ Minh Tình)

Thứ Tư, 29 tháng 7, 2009

Họp lớp: Lần này hay chẳng bao giờ?


Đã bao lần kế hoạch họp lớp của chúng ta bị thất bại. Nguyên nhân thì có nhiều mà lý do thì cũng lắm. Nếu như những ai đó thường xuyên quan tâm đến các hoạt động của tập thể lớp A3 Trường THPTA Kim Bảng khóa học 1999 - 2002 sẽ nhận thấy là chỉ có một buổi họp lớp duy nhất để mà mọi người có thể nhắc đến và nhớ mãi. Đó là buổi họp lớp ở nhà Bạn Nguyễn Thị Ngọc Hân trong những ngày chia tay thời áo trắng.
Nghĩ mà cũng buồn, buồn vì một tập thể lớn như thế, với những con người tâm huyết như thế và với nhiều những khả năng như thế lại không thể đứng ra để lôi kéo được mọi người trở về một mái nhà chung. Một mái nhà chung mà tôi đã ấp ủ mấy năm nay, hy vọng mấy năm nay đến việc nó sẽ là động lực tinh thần, là nguồn sức mạnh tinh thần để nâng đỡ những ước mơ của 42 con người và sẻ chia những niềm vui, nỗi buồn của những A3-er năm ấy. Nói đi rồi cũng phải nói lại, thực tình là tôi cũng chưa thực sự nhiệt huyết với tập thể của lớp. Phần vì công việc xã hội, công việc gia đình, phần vì những việc riêng và những dự định riêng. Ai cũng vậy cả, tôi cũng hiểu và cảm thông với những suy nghĩ của 41 thành viên còn lại của lớp.
Nhưng, nếu cứ mãi giữ những suy nghĩ ấy mà không lớn hơn, trưởn thành hơn tương xứng với chiều cao và cân nặng thì chúng ta không những đứng một chỗ để dậm chân mà hơn thế còn đang đi lùi lại với xu hướng của thời đại. Thời đại hôm nay là thời đại mở ra với xu thế hội nhập, xu thế quốc tế hóa, xu thế toàn cầu hóa, hẳn cũng không nằm ngoài xu thế "tập thể hóa"?
Trong lý luận kinh điển của Chủ nghĩa Mác - Lê nin cũng đặt vấn đề về cái chung và cái riêng. Chúng ta thì luôn nghĩ, cái riêng là cái bộ phận của cái chung. Nhưng thực tế là ngược lại, Mác cho rằng cái chung mới là bộ phận của cái riêng. Các ông ấy lập luận thế này: Cái riêng là cái phân biệt, cái riêng có của từng sự vật, hiện tượng; cái chung là cái giống nhau, gần gũi giữa các sự vật hiện tượng. Như thế, nếu là những người có đầu óc logic đều nhận ra một điều là: cái chung tồn tại trong cái riêng, cái chung là bộ phận của cái riêng. Nói vậy để thấy rằng, tập thể chính là một phần của cá thể và chúng ta không thể sống mà không có tập thể được vì nó là một phần máu thịt của ta mà? Hãy vì tất cả những điều đó để đưa chúng ta xích lại gần nhau, khơi dậy một tập thể A3 đoàn kết, thân ái, gần gũi và yêu mến.
Vậy là đã 7 năm trôi qua, 7 năm kể từ ngày chúng ta xa cách nhau. Bao nhiêu chuyện đã xảy đến với 42 con người. Gần một nửa những con người trong số ấy đã lập gia đình, đã phải gắn mình với một "tập thể" khác quan trọng hơn. Song, con người sống trên đời này luôn phải đóng rất nhiều vai, tham gia vào rất nhiều "thể chế". Chính điều đó khiến chúng ta phải "diễn" sao cho đạt, "tham gia" sao cho xuất sắc với từng "vai diễn", với từng "vai trò" của mình. Tập thể lớp A3 luôn mong chờ những tấm lòng nhiệt huyết, những cử chỉ tận tâm, những hành động nhiệt tình của tất cả mọi người. Không phải ngẫu nhiên, dấu ấn của tập thể chúng ta lại để lại trong lòng thầy cô nhiều tình cảm đến thế. Tôi thiết nghĩ, không nên phụ tấm lòng đó.
Tôi mong rằng, chúng ta hãy cùng nhau nắm chặt tay nhau, ủng hộ nhau, bỏ qua những tự ái cá nhân, những cái bận rộn của công việc, những mối lo toan của cuộc đời để một lần ngồi lại cùng nhau, vun đắp cho nhau niềm hy vọng, niềm tin yêu vào "một tập thể bấy lâu nay bị lãng quên"...
Tôi rất muốn lần họp lớp này chúng ta sẽ thống nhất được với nhau mục tiêu mà chúng ta cần hướng đến. Sẽ không còn những sự gắn kết hời hợt. Sẽ không còn những hy vọng thành tuyệt vọng. Sẽ không còn những nhiệt tình thành tự ái... Đây sẽ là một cuộc cách mạng lớn đem lại sự thay đổi lớn cho cả một tập thể lớn?
Những ngày cuối hạ, xôn xao và hồi hộp cho ngày gặp nhau. Trong tôi lại mường tượng ra khung cảnh mọi người quây quần bên nhau, nghe nhau nói, nói nhau nghe, nhìn nhau cười, cười khi nhìn nhau... Vui đấy chứ nhỉ?
Không còn xa nữa. 16 ngày nữa là mọi người được gặp nhau. Thời gian đó đủ để cho một vầng trăng trở nên tròn trịa một cách hoàn hảo. Đừng ai báo bận nhé, đừng ai để chế độ silent nhé. Thu xếp thời gian và trở về với nơi hẹn hò của những mối tình xưa cũ. Biết đâu, ngày hôm ấy sẽ là ngày mà công bố những sự kiện vĩ đại của lớp thì sao? Nào, mời bạn cùng lên xe buýt. Nào, mình cùng về quê nhé...Lần này hay chẳng bao giờ!!!??? (Vũ Minh Tình)

Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2009

Thứ Năm, 23 tháng 7, 2009

Kế hoạch tổ chức họp lớp A3 khoá học 1999 - 2002

I. Mục đích, yêu cầu:
1. Mục đích:
- Tập hợp các thành viên của lớp A3 để mọi người cùng nhau ôn lại kỷ niệm cũ; trao đổi kinh nghiệm trong công tác. - Xây dựng kế hoạch duy trì tổ chức lớp trong thời gian tiếp sau.
2. Yêu cầu:
- Các thành viên của lớp A3 thu xếp công việc, thời gian đến dự đúng thời gian quy định và đóng góp đầy đủ các "khoản phí" tổ chức buổi gặp mặt.
- Các thành viên của lớp thông tin các thông tin liên quan qua Blog của lớp hoặc qua Ban tổ chức (bạn Nguyễn Thị Hiền - ĐT: 0919.108.009; Hoặc Vũ Minh Tình: 0974.369.909)
II - Nội dung:
1. Địa điểm tổ chức: Tại quán ăn xung quanh Thị trấn Quế (chưa xác định rõ địa điểm - sẽ có thông báo cụ thể sau hoặc mọi người liên lạc trực tiếp với Ban tổ chức).
2. Thời gian tổ chức: 17h00 ngày 15 tháng 8 năm 2009 (thứ 7). Mọi người ở xa cố gắng thu xếp công việc, xin về trước để đến dự đúng thời gian.
3. Thành phần tham gia: Các thành viên của Lớp A3 khoá học 1999 - 2002. Khuyến khích kèm thêm người để mọi người có điều kiện giao lưu, học hỏi.
Lưu ý: Để thuận tiện cho việc tổ chức, các thành viên của lớp sẽ đăng ký thành viên tham gia buổi gặp mặt qua Blog hoặc qua Ban tổ chức trước ngày 14/8/2009 để Ban tổ chức chuẩn bị các điều kiện cần thiết cho buổi gặp mặt.
4. Kinh phí tổ chức: Do các thành viên của lớp tự nguyện đóng góp. Theo dự kiến của Ban tổ chức, lệ phí khoảng 100.000 đồng/người. Mọi người sẽ đóng sau khi đến tham dự gặp mặt.
5. Nội dung buổi gặp mặt:
5.1. Tiệc mặn (khoảng từ 17h00 - 19h30)
5.2. Chương trình văn nghệ (tại quán karaoke). Đề nghị tất cả các thành viên tham gia đều phải chuẩn bị trước một tiết mục văn nghệ.
5.3. "Chia tay hoàng hôn": Mọi người về nhà và chuẩn bị cho công việc cá nhân, chuẩn bị cho một tuần làm việc mới.
III. Tổ chức thực hiện:
1. Ban tổ chức có trách nhiệm: thông báo cho đầy đủ các thành viên của lớp tham gia, chuẩn bị các điều kiện phục vụ cho buổi gặp mặt như đặt ăn, đặt quán karaoke, thu tiền của mọi người...
2. Các thành viên của lớp: Đăng ký danh sách tham gia với Ban tổ chức, về dự gặp mặt đông đủ, đúng thời gian và tuân thủ các quy định của Ban tổ chức.
**Lưu ý: Mọi thông tin, ý kiến xin liên hệ qua Ban Tổ chức hoặc qua Blog của lớp. Vì một tập thể đoàn kết, Ban tổ chức kêu gọi sự ủng hộ của tất cả mọi người.

Thứ Ba, 21 tháng 7, 2009

Đi vào sử xanh (phần 2)

Theo thông tin của những người dân đi rà phế liệu, trong phạm vi hơn 10km2 ở Chư tan Kra đều tìm thấy mũ sắt. Vậy xương cốt các anh ở đâu giữa những đỉnh cao này? Điều đó phụ thuộc vào trí nhớ của những người lính già, nhưng 41 năm, cảnh sắc thay đổi, đại ngàn thành đồi nương, cỏ tranh, nứa ken đặc lối đi, việc tìm nơi các anh nằm xuống tại thực địa không hề đơn giản.134 hài cốt trong 3 hố chôn tập thểMười ngày ăn chực nằm chờ, những người lính già thi gan cùng mùa mưa Tây Nguyên để tìm bạn. Một ngày đi rừng, một ngày nghỉ cho bắp chân kịp hồi phục, ngày sau lại đi. Tây Nguyên mùa này, mưa “không báo trước”. Vừa nắng khô rang, thoắt cái đã mưa như trút, đất rừng bốc hơi ngùn ngụt. Đã có tăng võng mang theo, mưa không cản được bước chân những người thương binh đi tìm liệt sĩ.
Lán dã chiến, nơi đặt tạm hài cốt liệt sỹ được tìm thấy trên đỉnh Chư tan KraBan đầu các cựu chiến binh dự định cả đoàn hành quân lên đồi để tìm các hướng chính của trận đánh. Sau đó sẽ chia ra từng tổ theo hướng đánh của từng đại đội để xác định các hố chôn tại các đỉnh cao. Tại cao điểm 1124 do lính Mĩ chôn bộ đội ta 134 liệt sĩ, tại 3 hố. Tại đỉnh 996 cũng có trên 40 anh em lính mũ sắt Hà Nội do bộ đội ta tự chôn.Hiện chúng tôi đã có trong tay tài liệu mật do Mỹ cung cấp cho Việt Nam tháng 9 năm 2000 nhằm thúc đẩy quá trình tìm kiếm liệt sĩ, hiện văn bản gốc lưu tại Sở LĐTB&XH Kon Tum. Tài liệu của Cựu chiến binh Hoa Kỳ tham chiến tại Việt Nam (8605 Carmeron street, suite 400, silver spring MD 20910 mục 240), bằng tiếng Anh ghi rõ: "Ngày xảy ra sự cố: 26/3/1968. Địa điểm: tỉnh Kon Tum. Làng gần nhất: Polei chuot. Tọa độ ghi trên bản đồ YA939913 - 6537IV Polei Jar sieng. Vị trí mộ, số xác chôn 134, trong 3 mộ. Đơn vị Hoa Kỳ có quan hệ: Tiểu đoàn thứ 6, Pháo binh thứ 29.Tiểu đoàn bộ binh thứ 8, trú đóng có pháo đội C, Tiểu đoàn thứ 6, Pháo bộ thứ 29 tại FSB14”.Trước đó, trong báo cáo tác chiến của đơn vị Mỹ đồn trú ở đây ghi rõ: Ngày 12/3/1968: bị pháo kích 35 quả, loại đạn 60mm; 13/3: 13 quả đạn rốc két 122mm; 14/3: 30 quả đạn 82mm; 15/3: 6 quả đạn 120mm; 6 quả đạn 120mm; 16/3: 8 quả rốc két 122mm; 22/3: ị 8 quả đạn 75mm súng không giật. Trận đánh ngày 26/3/1968 được ghi lại vắn tắt như sau: Tiểu đoàn thứ 3 bộ binh thứ 8 trú đóng có Pháo đội C, Tiểu đoàn thứ 6, Pháo binh thứ 29 tại FSB 14 (YA 939.913) bị OPCON đối với Lữ đoàn 3 và Tiểu đoàn 2. Đơn vị Pháo binh thứ 9 cũng bị tấn công bằng vũ khí hạng nặng gồm rốc két, B40 và khoảng 100 quả pháo 82mm. Cuộc tấn công bằng loại vũ khí này là để mở đầu cho cuộc tập trung tấn công trên bộ do khoảng 2 tiểu đoàn lính Bắc Việt. Dùng súng phóng hỏa, bộ đội Bắc Việt đã tràn vào bên trong hàng rào thép gai phòng thủ và vào bên trong một ổ súng đại bác. Họ nỗ lực đánh bật quân Mỹ ra khỏi FSB. Bằng kỹ thuật bắn trực xạ, từ những ổ súng còn lại, Pháo đội C đã khôi phục lại được vị trí đặt súng và bằng cách đó, đã phá hủy được đại bác ngắn nòng của đối phương. Loại đạn tổ ong được bắn ra 15 quả, loại đạn công phá mạnh 400 quả, đôi lúc ngay tại các điểm gần trong tầm tác xạ trống, để đẩy lính Bắc Việt ra khỏi FSB. Xác chết lính Bắc Việt đếm được là 134. Thời gian cuộc tấn công xảy ra từ lúc 03h30 đến 07h30. Ngày 28/3: tiếp tục bị pháo kích 17 quả đạn 82mm; ngày 29/3: bị 23 quả đạn 82mm. Riêng cao điểm Chư tan Kra bị 5 cuộc tấn công bằng pháo, khiến 10 lính Mỹ bị thương. Trong báo cáo tác chiến của Tiểu đoàn thứ nhất, pháo binh thứ 92 OR-U Bộ chỉ huy tiểu đoàn ngày 5/5/1968 có chi tiết về trận đánh này như sau: Đạn pháo Shell A149 đã lần đầu tiên được bắn đi vào ngày 26/3/1968. 24 quả đạn đã được bắn đi trong tầm tác xạ 9.400m. Quan sát viên tiền phương đã yêu cầu và được báo cáo thường lệ rằng, những quả đạn ấy đã đến được mục tiêu, có hiệu quả và kết quả tuyệt hảo. Chúng được bắn đi trong việc phòng thủ căn cứ yểm trợ hỏa lực 14, tại tọa độ YA 939913 khi các đơn vị tại đây đang bị hai tiểu đoàn của quân Bắc Việt tấn công dữ dội. Họ được yểm trợ bởi súng phóng hỏa, đạn rốc két và đạn pháo. 135 địch quân bị chết, đếm được xác tại chiến trận. Như vậy, những tài liệu này đã không nói rõ số thương vong phía Mỹ, nhưng có thể thấy rằng số người lính mũ sắt Hà Nội nằm lại trên Chư tan Kra, do Mỹ chôn, là 134 hoặc 135 người. Chưa kể số người được đồng đội chôn cất. Trận đánh được khắc sâu vào lịch sửTheo thông tin chúng tôi mới nhận được, Thiếu tướng Vũ Hữu Luận, Cục trưởng Cục Chính sách – Tổng cục Chính trị đã ký công văn số 401/CV-CS ngày 15/6/2009 gửi Cục Chính trị Quân khu 5, Cục Chính trị Quân đoàn 1 về việc tìm kiếm, quy tập mộ liệt sĩ ở huyện Sa Thầy, tỉnh Kon Tum. Nội dung công văn nêu rõ: Ngày 11/6/2009, đồng chí Thượng tướng Bùi Văn Huấn, Phó Chủ nhiệm Tổng cục Chính trị đã làm việc với đồng chí Thượng tướng Nguyễn Thế Trị, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Giám đốc Học viện Quốc phòng, Trưởng ban liên lạc cựu chiến binh Trung đoàn 209, Sư đoàn 312.
Nhóm Cựu chiến binh Tiểu đoàn 7 và cán bộ Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Kon Tum trên đường tìm kiếm hài cốt liệt sỹ.Sau khi nghiên cứu nội dung thư cung cấp về mộ liệt sĩ hy sinh trong kháng chiến chống Mỹ tại khu vực núi Chư tan Kra, huyện Sa Thầy, tỉnh Kon Tum (điểm cao 995: hơn 200 liệt sỹ; điểm cao 996: 44 liệt sỹ) và trao đổi thống nhất với Thượng tướng Nguyễn Thế Trị, Thượng tướng Bùi Văn Huấn có ý kiến như sau: Giao Cục Chính trị Quân đoàn 1 chỉ đạo Sư đoàn 312 kiểm tra hồ sơ, tài liệu, sơ đồ mộ chí lưu trữ; tập hợp danh sách liệt sỹ hy sinh trong hai trận chiến đấu trên và các thông tin liên quan khẩn trương cung cấp cho Bộ Chỉ huy quân sự tỉnh Kon Tum và Ban liên lạc cựu chiến binh trung đoàn 209 để bổ sung căn cứ tìm kiếm liệt sỹ. Giao Cục Chính trị quân khu 5 chỉ đạo Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Kon Tum căn cứ tài liệu được cung cấp, xây dựng kế hoạch, dùng lực lượng đội K 53 tìm kiếm, cất bốc, quy tập mộ liệt Sỹ ở khu vực núi Chư tan Kra.Đồng thời chúng tôi cũng được biết, Phó Chủ nhiệm Cục Chính trị - Bộ Tư lệnh Thủ đô, Đại tá Hồ Cảnh Thái vừa có công văn số 539/CCT-CS ngày 26/5 gửi Viện Lịch sử Quân sự Việt Nam, Viện Chiến lược Quân sự Việt Nam đề nghị đánh giá ý nghĩa trận chiến đấu của Trung đoàn 209 tại Kon Tum. Trên cơ sở những đánh giá này, Bộ Tư lệnh Thủ đô sẽ báo cáo các cơ quan chức năng của UBND TP.Hà Nội để xây dựng đài tưởng niệm các liệt sĩ Hà Nội tại Kon Tum. Đại tá Hồ Khang, Phó Viện trưởng Viện Lịch sử Quân sự Việt Nam đã có công văn trả lời số 149/VLS-KH ngày 6/7/2009, nội dung chính như sau: “Trung đoàn 209 chiến đấu hai trận tại Chư tan Kra vào tháng 3/1968 là có thật. Diễn biến và kết quả của các trận chiến đấu này được các tài liệu phản ánh khá thống nhất, cả phía ta cũng như phía Mỹ. Đây là trận chiến với quân Mỹ đầu tiên của Trung đoàn 209, mà phần lớn quân số là người Hà Nội. Song, điều quan trọng nhất là tuy lần đầu xung trận, đánh quân Mỹ, nhưng trong trận ngày 26/3/1968 Trung đoàn đã diệt gọn hai đại đội và một trận địa pháo Mỹ, số thương vong của ta cũng rất cao. Số liệu này là đáng tin cậy bởi Ban liên lạc Cựu chiến binh Trung đoàn 209 đã thống kê rõ. Hai trận chiến đấu ở Chư tan Kra là trận đánh tiêu biểu, mãi được khắc sâu vào lịch sử kháng chiến chống Mỹ, cứu nước của dân tộc ta, là niềm tự hào và tình cảm thiêng liêng đối với những người đã cống hiện trọn đời mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Vì vậy, việc tổ chức tìm kiếm, quy tập hài cốt liệt sỹ tại Chư tan Kra là việc cần kíp, phải làm càng sớm bao nhiêu càng tốt bấy nhiêu. Đồng thời, việc xây dựng khu tưởng niệm các liệt sỹ hi sinh tại Chư tan Kra là việc nên làm. Nếu được, bia đá của khu tưởng niệm nên ghi: “Khu tưởng niệm các anh hùng, liệt sĩ đã chiến đấu, hy sinh tại Chư tan Kra”.Các anh nằm xuống, và giờ đây dù muộn, cũng đã đi vào sử xanh.Hy vọng trong mùa khôTheo ý kiến của Đại úy Trần Đức Độ, phụ trách đội K53, người đã có thâm niên 15 năm lăn lộn tìm kiếm hài cốt liệt sĩ ở các tỉnh A Tô Pơ, Xê Kông, Chăm Pa Sắc (Lào), tỉnh Ra Na Ta Ka Ri (Campuchia) và toàn bộ địa bàn Kon Tum, nếu dựng nhà bạt trên đồi thì sinh hoạt rất gian khổ. Mùa mưa, suối đục ngầu, múc lên một phần nước hai phần đất, vận chuyển nước sinh hoạt lên đỉnh đồi là điều không thể thức hiện được. Thêm vào đó chất độc da cam còn nhiều trên các cao điểm khiến việc ăn uống trở nên rất nguy hiểm. Vì vậy, đoàn sẽ đóng quân tại làng kinh tế mới dưới chân Chư tan Kra và hàng ngày dùng xe u - oat để đến chân đồi, sau đó đi bộ cắt rừng tìm kiếm. Trước khi những người lính cũ của Tiểu đoàn 7 vào Tây Nguyên, việc tìm kiếm của K53 dựa hoàn toàn vào nguồn thông tin của dân, những người đi tìm phế liệu. Huyện, xã báo cho thôn triệu tập bà con đến đặt vấn đề vận động, ai biết thông tin về liệt sĩ ở Chư tan Kra thì thông báo. Đại tá Hoàng Đình Nguyên – Chủ nhiệm Chính trị Bộ chỉ huy quân sự tỉnh Kon Tum cho biết, vì các anh là thế hệ về sau và trận đánh cũng ít được nhắc tới nên không nắm hết thông tin. Việc các cựu chiến binh Tiểu đoàn 7 ở Hà Nội vào Tây Nguyên là cơ sở quý báu để có thể xác định hướng tiến công, khu vực chôn cất liệt sĩ, khu vực tập kết lực luợng của ta trong trận đánh năm 1968. Đó là những nhân chứng sống để cùng lên thực địa tìm kiếm điểm chiến đấu, điểm bố trí lực lượng, và là cơ sở quan trọng nhất để xác định khu vực chôn cất hài cốt liệt sĩ. Thông qua TT&VH, Đại tá Hoàng Đình Nguyên cũng muốn nhắn gửi với thân nhân các gia đình liệt sĩ rằng, Kon Tum sẽ làm hết sức để thực hiện ước nguyện đưa tất cả các hài cốt liệt sĩ về quê hương, làm giảm đi phần nào nỗi đau của các thân nhân. Đại tá Nguyên khẳng định, nếu có thông tin mới sẽ huy động thêm lực lượng dân quân vào cuộc. Tuy nhiên, việc tìm kiếm có thể sẽ kéo dài sang đến mùa khô, phải đốt hết cây rậm chết khô, hướng quan sát mới rộng hơn.TT&VH sẽ thường xuyên cập nhật thông tin mới để gửi tới bạn đọc và thân nhân liệt sĩ về vụ việc này.

Mọi người có thể xem chi tiết tại đây: http://thethaovanhoa.vn/132N20090720025148775T132/di-vao-su-xanh-p2.htm


Tìm lại xương cốt người lính mũ sắt Hà Nội (P1)


Phóng sự của Mạnh CườngSau hành trình tìm lại Chư tan kra đúng 3 tháng, những cựu binh Hà Nội lại lên đường trở vào Tây Nguyên. Thông tin tìm thấy 15 hài cốt của “lính mũ sắt” phát đi từ Sa Thầy, Kon Tum, đã khiến họ không thể ngồi yên, dù Tây Nguyên đang mùa mưa rừng.Lần trở lại của đoàn cựu binh, không khí đã vợi bớt phần nào nỗi đau xót cho những vong hồn đồng đội 41 năm không một nén nhang, không một lời thăm viếng. Nhưng suy tư lại nặng trĩu bội phần, bởi nhiệm vụ phải tìm bằng được những hố chôn đã vùi lấp xương cốt của hơn 200 chàng trai Hà Nội năm xưa.
Đường tìm kiếmHoặc bây giờ, hoặc không bao giờ Vào Tây Nguyên lần này, không chỉ có những người lính cũ của Tiểu đoàn 7, Trung đoàn 209, Sư đoàn 312 mà có cả đoàn thân nhân gia đình liệt sĩ Hà Nội khởi hành trước đó một ngày. Họ vào Tây Nguyên để tận mắt thấy đỉnh Chư tan Kra, nơi người thân nằm xuống. Đường Trường Sơn lại đón họ với đèo dốc quanh co, rừng núi điệp trùng. Chặng dừng chân ở Phong Nha, Quảng Bình, "trưởng đoàn" Hồ Đại Đồng đã “uý lạo” anh em, mà tất thảy đều là thương binh của trận chiến năm xưa: "Những người thân của chúng ta hưởng ứng lời kêu gọi của Đảng, đã chiến đấu và hi sinh theo ý nguyện thống nhất Tổ quốc. Có nghĩa là hành vi của chúng ta là tự giác, có tổ chức và việc của chúng ta sau hơn 40 năm đi tìm anh em cũng phải là hành vi tự giác và có tố chức. Lần này trở lại, ngoài việc làm một lễ nhỏ với 15 bộ hi cốt vừa tìm thấy, nhiệm vụ hàng đầu của đoàn là kết hợp với lực lượng địa phương xác định những địa điểm chiến đấu để tiến tới mục tiêu đến hết ngày 30/7 giải quyết hết những phần mộ cần quy tập. Không thể để khi nhắm mắt xuôi tay mà đồng đội vẫn nằm lại Chư tan Kra, hoặc là bây giờ hoặc là không bao giờ chúng ta làm được nữa. Anh em đây đều là thương binh, chỉ với năm nữa thôi chúng ta sẽ không còn đủ sức khoẻ để làm điều này”.Trong 15 bộ hài cốt mới thấy chỉ có 3 bộ được xác định danh tính. Nhưng đó phải là tiền đề để có thể xây dựng một khu tưởng niệm những người con Hà Nội chiến đấu hi sinh vì sự thống nhất Tổ quốc. Bởi vì trận đánh này là một trận đánh có địa chỉ, của một tập thể có địa chỉ, một bên là các thân nhân liệt sĩ vẫn sống tại Hà Nội, một bên là các liệt sĩ đã hi sinh nhưng vẫn chưa được lịch sử ghi nhận đầy đủ.
Thân nhân của liệt sĩ trên đỉnh Chư tan KraNước mắt trên đỉnh Chư tan KraTây Nguyên giữa mùa mưa, thời tiết bấp bênh, lúc nắng lúc mưa. Dòng Crơng-pơcơ ắp nước xanh ngắt, vậy mà thoắt mưa đã ngầu bùn đất. Mới hơn 7 giờ sáng, nắng như đổ lửa xuống cao nguyên. 29 người, trong đó 16 thân nhân liệt sĩ chủ yếu là người già, còn lại "lính mũ sắt" Hà Nội đều là thương binh đã tập kết tại làng kinh tế mới gần dưới chân Chư tan Kra. Đó cũng là nơi đội K53, đơn vị làm nhiệm vụ quy tập mộ liệt sỹ của tỉnh đội Kon Tum đứng chân. Tăng, võng, áo mưa đi rừng, nước uống và cả hoa quả, vàng nến, hương trầm, đồ lễ viếng được chiến sĩ K53 gùi theo.Đoàn người men theo đường yên ngựa giữa hai đỉnh cao 1124 và 996 tiến lên đỉnh Chư tan Kra. Cảnh rừng loang lổ, chỗ trơ trọi đồi nương, chỗ rậm rạp ướt át, chỗ trơn tuột. 3 tiếng đường rừng thử thách. Như hành trình đến vùng đất thiêng, cnàg lên cao thì kí ức về những người đã nằm xuống càng da diết. Câu chuyện dọc đường rừng, nuớc mắt rơi cùng với mồ hơi. Anh Tạ Quốc Bình ở 17 Hàng Điếu, là chú ruột liệt sĩ Tạ Tương Thuận, cách đây 4 năm, đã cùng chị gái lặn lội vào Sa Thầy suốt 20 ngày. Lúc đó, anh Bình chỉ biết đi tìm tất cả các nghĩa trang ở huyện Sa Thầy. Vì Tiểu đoàn 7, Trung đoàn 209, Sư đoàn 312 đổi tên liên tục và trận đánh diễn ra bí mật bất ngờ, nên ngay cả sổ tang của Quân đoàn 3 cũng không có tên Liệt sĩ Thuận. Anh Bình sang Sư đoàn 10 rồi liên hệ với Sở LĐ,TB&XH Kon Tum cũng không có. Anh quay trở lại nghĩa trang Sa Thầy, chỉ biết ôm những bó hương khóc mà không biết tìm người than ở nơi nào.Anh Bình rất xúc động, 4 năm từ đó trôi đi cho đến đầu năm vừa rồi, gia đình nhận được thông tin của một người quen cũng là thân nhân đi tìm liệt sĩ đọc tin thấy tên Liệt sỹ Thuận tại Quân đoàn 4. Quân đoàn 4 lại giới thiệu ra Hà Nội nên anh tìm được người đồng đội mà trước đây đến nhà anh báo tin, đó là chú Thạch, “lính mũ sắt” ở ngõ Phất Lộc. Chú Thạch nói rõ, hồi đấy có lần gặp mẹ anh Thuận nhưng chỉ ôm cụ mà khóc và nói với cụ "rồi anh ấy sẽ về" mà không nói thật rằng anh Thuận đã hi sinh, vì chính sách thời đó chưa cho phép. Trong trận Chư tan Kra, trong cùng một chiến hào, Thạch là người ôm khẩu cối và Thuận ôm khẩu AK, anh Thạch bị thương còn anh Thuận hi sinh tại chỗ. Qua đó gia đình mới biết liệt sỹ Thuận hi sinh ở Sa Thầy.
Một hố tìm hài cốtTrong đoàn có anh Nguyễn Văn Ngọc đi tìm hài cốt anh trai. Khi đi, mẹ anh dặn đi dặn lại, cố tìm được anh để bà cụ mất còn nhắm mắt. Vậy mà, đang ở giữa đường lên đỉnh Chư tan Kra anh nhận được điện thoại báo tin mẹ mất. Anh bần thần như mất hồn, miệng lẩm nhẩm: "Mong mẹ yên lòng nhắm mắt xuôi tay". Không ai cầm được nước mắt. Đỉnh Chư tan Kra còn lưu giữ xương cốt của những người là anh em ruột thịt trong gia đình. Năm 1968 cả ba anh em nhà họ Trương ở làng Yên Phụ, Tây Hồ là Trương Văn Khánh, Trương Đức Chính và Trương Công Dũng đã cùng sát cánh trên đỉnh núi khốc liệt này, để ngày hơm nay chỉ còn thương binh Trương Công Dũng đi tìm hai người anh cùng đơn vị “lính mũ sắt” giữa đỉnh cao gió lộng. 9h 51 phút sáng, sau gần 3 tiếng vượt đường rừng, mâm lễ nhỏ đã được soạn ra tại một nuơng lúa bên sườn gần đỉnh Chư tan Kra. Mâm lễ có rượu, thuốc lá và bó hoa cúc trắng. Lần đầu tiên sau 41 năm. Liệu vong hồn những thanh niên Hà thành có cảm nhận được nước mắt của những người ruột thịt? Mong mỏi của các thân nhân liệt sĩ là dù được tìm thấy hay chưa thì những vong hồn liệt sĩ cũng có được nén hương tưởng nhớ đúng nơi các anh đã hi sinh. Và nguyện vọng cuối cùng mà họ nung nấu là một ngày gần đây, tất cả các anh được sẽ được Nhà nước quy tập về lại quê hương, trong lòng đất quê.
Chia sẻ với phóng viên TT&VH ngay trên đỉnh Chư tan Kra, Đại tá Hoàng Đình Nguyên, Chủ nhiệm chính trị Bộ Chỉ huy Quân sự tỉnh Kon Tum, cho biết, trong lúc đội quy tập K53 đang làm nhiệm vụ bên Lào và Cămpuchia thì nhận được thông tin về trận đánh này trên báo TT&VH và từ Thượng tướng Nguyễn Thế Trị. Ban chính sách đã lập tức báo cáo về tham mưu cho Bộ chỉ huy giao cho cơ quan quân sự huyện Sa Thầy tiến hành tìm kiếm. Trong một tuần, Huyện đội Sa Thầy quy tập được 12 bộ hài cốt liệt sĩ. Nhận thấy không đủ khả năng, lực luợng và phương tiện bảo đảm cho việc quy tập, nên cơ quan quân sự Sa Thầy báo cáo bằng văn bản về Phòng chính trị, cơ quan quân sự tỉnh. Bộ Chỉ huy quân sự tỉnh đã điều đội K53 lên đường mang theo đầy đủ phương tiện, tiến hành quy tập. Sau 3 tháng ròng rã tìm kiếm, đến nay con số liệt sĩ tìm thấy vẫn dừng lại ở con số 15, trong đó có liệt sĩ Tạ Ngọc Giao được xác định rõ danh tính, là người đầu tiên đã trở về Hà Nội.

Mọi người có thể xem chi tiết tại đường link này:
http://www.thethaovanhoa.vn/132N2009071910473950T0/tim-lai-xuong-cot-nguoi-linh-mu-sat-ha-noi.htm

Chủ Nhật, 19 tháng 7, 2009

Mưa kỷ niệm


Sáng nay, trời bỗng đổ mưa, khiến tôi nhớ lại khung cảnh chia tay của 7 năm về trước. Ngày hôm ấy (ngày 24/5/2009) trời cũng mưa như hôm nay. Mưa rào và không ngớt. Luôn luôn là như vậy, những cơn mưa khiến cho cảm xúc của chúng ta được dâng trào tột độ. Mưa để gột rửa cuộc sống, mưa để thanh lọc tâm hồn, mưa để gợi nhớ về kỷ niệm. Tôi đã thích ngắm nhìn những cơn mưa bởi thế.
Mỗi thành viên của lớp A3 năm nào, liệu khi thả hồn mình vào những làn mưa này, có nhớ đến khoảnh khắc chia tay ấy. Những giọt nước mắt, sự nuối tiếc. Nhiều người đến thời điểm đó mới thấy rằng, tuổi học sinh của mình thật đẹp. Trao cho nhau những ánh mắt thân thương, những trang lưu bút nhoè nét chữ bởi mưa mùa hạ. Chúng ta đã ngồi bên nhau để chuyện trò, để ôn lại kỷ niệm, để bàn tính tương lai, để sống trong tình thương yêu của bè bạn.
Ngày ấy đã xa rồi. Giờ đây, mỗi người đã có một cuộc sống riêng. Cứ nghĩ đến con số 20 của lớp, tôi lại bồi hồi tưởng nhớ ra những gương mặt thân quen hôm nào giờ đây đã bắt đầu một trang đời mới. Với mỗi cuộc sống riêng ấy, chúng ta đang dần xa nhau hơn, xa nhau nhưng là để gần nhau mãi mãi. Bởi tôi tin, trong mỗi chúng ta, ai cũng in khắc dấu ấn của người bạn chung - tập thể lớp A3 thân thiện.
Không còn những mùa thi, những buổi tan trường cùng nhau đến chơi nhà bè bạn; không còn những buổi đội mưa đến lớp, hái tặng nhau những cánh phượng hồng; không còn những gương mặt ngây thơ, hồn nhiên, những tiếng thủ thỉ, tâm tình sau mỗi giờ học; không còn những buổi sinh hoạt chung, những đêm ngày cặm cụi vào đèn sách... nhưng vẫn mãi còn đó tình thương yêu chúng ta dành cho nhau, niềm hạnh phúc vì được gặp nhau và nỗi nhớ khi xa nhau để dựng xây những tương lai riêng của từng con người nhỏ bé.
Mong thời gian không ngủ quên trên những nhọc nhằn của cuộc sống. Mong kỷ niệm mãi xanh màu hy vọng. Mong những ai khi đọc những dòng này đừng quên viết vài dòng suy nghĩ của mình, những cảm xúc của mình về tập thể cũ.
Mưa vẫn rơi, buồn như mùa hạ. Thời gian vẫn lặng lẽ trôi, sóng sánh như kỷ niệm hôm nào...
"Đã xa rồi ôi những tháng năm
Đâu trở lại những ngày thân thuộc nhất
Bạn bè ơi, dẫu mai này cách biệt
Bốn phương trời ta hãy nhớ về nhau"

Thứ Sáu, 17 tháng 7, 2009

Người thứ 20 - âm thầm và lặng lẽ


Vậy chỉ trong 01 tháng, 3 cô gái của lớp A3 đã lên xe hoa để chuyển hộ khẩu về địa phương khác. Có thể gọi tháng này là tháng của Lớp A3 được không nhỉ? Tôi nghĩ hoàn toàn có thể.
Tuyên đến Nga rồi đến Quỳnh Chi. Những "sự ra đi" không hẹn trước và lớp A3 đã thêm "3 thành viên dự bị" nữa. Nếu như đám cưới Tuyên vừa phải và tạm chấp nhận được với sự hiện diện của các gương mặt: Minh Tình - Minh Hào - Phạm Văn Tiến - Trương Tươi và đồng bọn - Ngọc Quỳnh và đồng bọn thì đám cưới Nga sôi động hơn với sự hiện diện của đông đảo hơn những A3-er: Minh Tình - Mạnh Cường - Quỳnh Chi - Ngọc Bích - Bạch Yến - Hồng Loan - Hữu Nam - Minh Hào - Huyền Diệu và đồng minh. Còn "sự ra đi" của Quỳnh Chi thì âm thầm và lặng lẽ hơn nhiều. Có lẽ cũng là cơ duyên. Dẫu sao tôi cũng rất muốn nói lời happy wedding tới Chi - người luôn luôn cố gắng sống có phong cách, có cá tính và những sự lựa chọn của riêng mình.
Lớp A3 đã gần đi hết một nửa những chặng đường phải đến. 20 "sự ra đi" của 42 niềm đợi chờ. Niềm vui và hạnh phúc rồi sẽ đến với họ. Chúc tất cả mọi người may mắn, bình an. Tôi luôn nhớ và yêu mọi người nhiều lắm
(Vũ Minh Tình)

Thứ Ba, 7 tháng 7, 2009

Tập thơ của nhà thơ trẻ Vũ Minh Tình đây!

Tình yêu như cơn mưa bất chợt đi qua cuộc đời mỗi con người. Có ai trong đời không một lần yêu, không một lần nếm trải những dư vị đặc biệt của tình yêu. Hạnh phúc và Khổ đau, Ngọt ngào và Cay đắng, Hy vọng và Tuyệt vọng... Tình yêu thắp lên trong trái tim mỗi con người ánh sáng của lòng vị tha, của khát vọng dâng hiến, của những điều thánh thiện,sáng trong. Thơ tình là lát cắt của Tình yêu. Dù chỉ là một rung động mỏng manh thôi thì vần thơ ấy cũng đã chắp cánh cho một sự thăng hoa vĩ đại rồi. Xin tặng những vần thơ này cho những người đã yêu, đang yêu và sẽ yêu một lời đồng cảm, tri ân (Vũ Minh Tình - Lệ Thanh)
Ảo ảnh
Có những lần em đi qua tôi
Tìm câu chuyện đã chắp thành huyền thoại
Em đằm thắm, dịu dàng, em nông nổi
Nhỏ bé tìm vào giữa cõi vô biên

Có những lần tôi đi qua em
Chỉ đơn giản bởi em là con gái
Em trong trắng, tôi hồn nhiên ngây dại
Lạc giữa biển đời tôi chẳng thể qua em

Có những lần ta đi qua nhau
Chẳng thể gọi thành tên...Lỗi hẹn
Tôi và em hai nẻo đời cách biệt
Muôn đời ta chẳng thể là nhau...

Cho tình yêu

Em đừng nhìn anh bằng đôi mắt thật buồn
Em vô tội và anh không có lỗi
Em đừng khóc cho những điều nông nổi
Thời gian sẽ làm lành tất cả những niềm đau
Dù mai này chẳng được ở bên nhau
Lòng anh vẫn yêu em như em yêu anh vậy
Bao kỷ niệm những ngày xa xôi ấy
Hãy giữ trong lòng là báu vật tình yêu
Có một mối tình không để sống bên nhau
Là ký ức nồng hương hoa cỏ dại
Có một mối tình đã trở thành mãi mãi
Tình anh và tình em.

Thu vẫn đợi em về

Thu vẫn đợi em về thay màu áo mới
Lá xác xơ cây và em chẳng tới
Nói yêu anh như giây phút ban đầu
Bàn tay em khẽ chạm nơi nao
Mà gió đã mang theo lời tình tự
Xóm trọ liêu xiêu bởi sắc màu hội tụ
Quen bước chân em, nhớ ánh mắt buồn
Căn phòng không giấc ngủ sâu hơn
Cho thu sẽ sàng ru nhành lan trước cửa
Mưa lành lạnh môi em còn nhớ
Tìm về hạnh phúc với mùa thu
Đến bao giờ cho tỉnh giấc mơ?
Không còn đoạ đầy trong ảo ảnh
Bài thơ không tên trong màu áo trắng
Thu về cho đợi hóa cô liêu.

Dòng sông chỉ có một bờ

Có một dòng sông chỉ có một bờ
Dòng sông anh tự đặt
Thuyền nan trôi trong đêm mưa
Theo dòng đời hiu hắt
Bên lở sông thương sao chẳng nhớ bên bồi?
Có một người chỉ yêu một người
Như dòng sông một bờ mãi chảy
Đây lau lách, đây cỏ xanh, bến bãi
Đây tim người huyền diệu mãi không thôi
Có một dòng sông không ngừng trôi
Chỉ có một bờ thương nhớ
Dòng sông Đáy quê em nối dòng sông Nhuệ quê anh
Cứ chảy mãi
Âm thầm, cháy bỏng, vội vàng, ngỡ ngàng, đơn lẻ
Có ai biết sao sông buồn đến thế
Chỉ một bờ thôi sông vẫn chảy yêu thương
Sao em chẳng thấy vấn vương
Vẫn chỉ có một bờ.
Dòng sông anh tự đặt.

Khúc ca đêm thu không muộn

Anh thường hỏi mình rằng
Vì sao yêu em
Có là tội lỗi không
Khi chẳng thể nào quên một người đã từng là bạn
Anh đã ngỏ lời yêu
Và nụ hôn đầu chuếnh choáng
Nhẹ nhàng em đón lấy tình anh
Nhưng có bao người đang rất yêu em
Anh chỉ là một giữa những điều vĩ đạiAnh buồn và em an ủi
Em cũng rất yêu anh
Cuối con đường mùa thu mong manh
Anh cứ mải đợi bóng em
Màu áo trắng giữa không gian vàng
Màu áo anh em yêuThu này em đã bên người
Trái tim vẫn hướng về anh
Nơi đây anh vẫn một mình
Mắt nhìn theo làn xe búyt
Nhớ ngày xưa mơ một khúc ca buồn
Được hát cho em nghe trong đêm thu không muộn

Biệt khúc

Chia tay nhau cuối con đường
Mùa thu đầy lá
Em về với người
Để lại anh một khúc tình ca
Anh đã hát tặng em
Biển biển ơi có thấu hết tim em
Đêm huyền hoặc giữa lòng em sâu thẳm
Em không khóc nhưng cái nhìn đăm đắm
Mắt em buồn, tim anh cô đơn
Em bên anh trong ngày lễ tình nhân
Nụ hôn vội thay cho lời giã biệt
Ngày mai chẳng còn có nhau trong đời
Sâu hun hút cho cung đàn phím lạc
Lời cuối cùng không là lời từ biệt.

Tìm biển

Gặp nước da đen
Gặp mái tóc huyền
Gặp mắt biếc
Gặp tim nồng nhiệt huyết
Khi ấy tôi biết
Biển cũng gần, gần như chiếc môi em
Và tôi tìm bóng biển giữa trời đêm
Tưởng gần đấy mà cũng xa tít tắp
Ngay trước mặt mà cũng thành xa lắc
Em là người của biển. Còn anh...
Đến bao giờ tôi mới thấy biển xanh
Khi môi em chỉ hé cười e lệ
Những câu chuyện muôn đời chưa kể
Giữ trong lòng dành cho biển em.

Thu buồn

Thấy em giật mình tôi mới biết thu sang
Để những vần thơ dệt bằng niềm thương nhớ
Và anh mơ chẳng bao giờ xa em nữa
Mãi bên em cùng ngắm ánh trăng vàng
Trên con đường mùa thu mới sang
Anh biết bước chân em buồn lắm
Tóc em bay đùa dài theo nắng
Nắng Hà thành gửi xóa nỗi buồn em
Trăng mùa này nơi ấy sáng đêm đêm
Cho tim em rọi màu hồng quá vãng
Trăng nơi anh mùa này sáng lắm
Ngắm trang buồn anh mới biết yêu em

Đi tìm chiều thu kỷ niệm

Anh biết rồi thu buồn lắm em ơi
Chiều chạng vạng mặt Hồ Tây vỗ sóng
Cũng nơi ấy thời sinh viên cháy bỏng
Anh kể ai nghe chuyện một mối tình đầu
Em bây giờ em đang ở đâu
Có nhớ đến những sớm ngày hò hẹn
Hàng ghế đá lao xao hoài phượng tiếc
Lá thu rơi tím biếc một khoảng chiều
Cũng nơi này anh biết nói lời yêu
Thu quyến rũ ru anh vào giấc mộng
Không có em mình anh một bóng
Thu mênh mang sóng cứ mãi đa tình
Gió nhẹ nhàng hôn lên môi anh
Cũng như vị đầu môi em ngọt
Và mùa thu cứ bẽ bàng, vàng vọt
Một khoảng trời qua khóm lá cô đơn
Mong một ngày được gặp lại em
Chỉ khoảnh khắc mong manh thôi cũng được
Để mùa thu hộ lời sâu trong ngực
Rằng, anh yêu em.

Miền nhớ

Nắng đã chẳng còn đùa trên tóc em
Hương chẳng níu cho xưa về lối cũ
Kỷ niệm đã qua không là nỗi nhớ
Em về cho ký ức nồng hương
Thời sinh viên buồn nhớ mênh mông
Tuổi đôi mắt thâu trời qua tán lá
Em nói khẽ qua đôi làn gió lạ
Tìm anh trong hơi thu vấn vương
Áo trắng đơn sơ chẳng tinh khôi hơn
Khi em chợt quay về lối ấy
Hoa bằng lăng nhạt màu tím dậy
Cuối con đường gió vẫn hắt hiu cây.

Giữa anh và em

Giữa anh và em
Một khung trời giấu hai miền xa cách
Như mặt trời, mặt trăng không thể gặp
Như Sao em không đến nổi Sao anh

Giữa anh và em
Không có một điểm chung
Tình yêu sống giữa những điều khác biệt
Em là mây còn anh là biển
Mây về đâu biển vẫn sóng bạc đầu

Giữa anh và em
Tình yêu không tên
Chỉ có sự bẽ bàng và bản tình ca lỡ nhịp
Giữa anh và em
Chỉ niềm đau là có thật
Em bên người và anh sống cho em.

Hồn đá

Anh đi qua một khoảng buồn
Tìm em nơi đó
Thu mênh mang
Sóng đa tình
Và anh người khách lộ
Em lặn mình vào trong mùa thu
Giấu tuổi hồn nhiên vào lá úa
Lòng anh băng giá
Trái tim lai láng sầu
Quên gửi vào kỷ niệm
Thời gian sao trôi nhanh
Lạnh lẽo lời yêu thương
Muộn mằn lời tình tự
Và những điều trăn trở
Về Cuộc sống
Về Con người
Về Tình yêu.

Tự khúc đêm trăng

Mùa thu nào rồi cũng qua đi
Ký ức mãi chẳng xanh màu huyền thoại
Thời gian như là mây là khói
Trắng tinh màu áo em xưa
Đã bao lần dưới những làn mưa
Nắng không kịp đổ xuống bờ vai em nhỏ
Hoa không đủ tinh khôi màu thương nhớ
Quên rồi, em đâu nhớ ngày xưa
Ký túc buồn điệu hát đong đưa
Phím ghita chợt gợi sầu thăm thẳm
Đường về ngày mai xa lắm
Có kịp hát anh nghe câu hát mùa thu
Mùa thu ơi, xao xuyến giấc mơ
Quên chợp mắt giữa đêm trăng lạnh
Tình thơ trăm năm lỡ nhịp
Tại mình hay duyên số đón đưa.

Hoa bằng lăng trước cửa

Xóm trọ mình vui quá em ơi
Chung nhau nụ cười chia niềm tâm sự
Những bông hoa bằng lăng trước cửa
Tím tình bạn bè, thủy chung giấc mơ
Ta đến đây gặp em mới hôm qua
Ngại ngùng cả câu chào, ánh mắt
Tháng ngày trôi qua, cái nhìn trong vắt
Khúc nhạc đêm nào ta hát nhau nghe
Tháng ngày sinh viên cùng năm tháng trôi xa
Tôi trở lại tìm những khuôn mặt cũ
Lối đi nhỏ trước hiên nhà vẫn nhớ
Cánh cửa bên giàn trầu xanh ước mơ
Đã xa rồi ôi những ngày xưa
Chẳng kịp tặng em cánh bằng lăng màu tím
Nay đông đến cây buồn đứng lặng
Mải ngắm phương nào - nơi em bước đi.

Xa Hà Nội

Xa Hà Nội nay tôi xa Hà Nội
Xa căn nhà xưa quanh co dấu thời gian
Xa kỷ niệm nay tôi xa kỷ niệm
Xa người thương gửi trong giấc mơ vàng
Ngày tôi đi chẳng ai tiễn bên đường
Bao thân thuộc thành phút giây cô lẻ
Nhặt nỗi ưu tư, thả niềm mong nhớ
Hẹn ngày về sống lại những giấc mơ
Hà Nội ơi trong tôi tự bao giờ
Đốt thời sinh viên cháy tuổi thơ
Nồng nàn dỹ vãng, mênh mang nhớ
Hà Nội xa em có đợi, có chờ?

Thu cuối

Tiễn bước anh đi
Chẳng nói câu gì
Trời Hà Nội thu buồn kỷniệm
Áo em xanh
Môi em hồng
Sao con tim lạnh
Chẳng kịp trao hơi ấm cuối mùa thuT
ạm biệt em người con gái xưa
Cười rạng ngời bên hiên lớp học
Mái trường ơi nỗi buồn đầy trong mắt
Em có còn nghe ai hát trong đêm
Ký túc mênh mang buồn thiếu bóng anh
Ngân ngơ nâng gót hài em nhỏ
Ta bên nhau sao chưa xa đã nhớ
Tiếng đàn ai khắc khoải đợi chờ
Thu nay buồn ảo ảnh em mờ
Liệu có phải là thu cuối.

Chồng chềnh câu hát lý thương nhau

Dắt tay nhau dưới ánh đèn sân khấu
Hát chung câu hát tình yêu
Lời ca như quện vào tim nhau
Bởi chúng mình thương câu hò, điệu lý
Mái tóc em sao xanh màu mộng mị
Tại ánh đèn hay bởi lời ca
Nghìn ánh mắt đang dõi bước đôi ta
Cả đôi mắt em đã nhìn đắm đuối
Em không hiểu những gì anh chưa nói
Mộng và mơ, hư thực có ai hay
Anh cùng em hát khúc hát đêm nay
Đừng sợ người yêu em nhìn thấy
Có khúc hát chẳng bao giờ sống dậy
Mãi ở trong tim anh, tim em
Xin một lần được là tình nhân
Yêu em trong bài ca ta hát
Anh tìm em trong ngại ngùng ánh mắt
Đón em về quê hương anh thủy chung
Đi qua dòng sông Nhuệ mênh mông
Dắt em xuống thuyền chồng chềnh câu hát.

Mắt bão

Em là cơn bão đi qua đời anh
Cướp giấc mộng mong manh
Nhấn trìm bao ước vọng
Có phải tình yêu là cay đắng
Đợi chờ hóa nỗi cô liêu
Em không đến với anh
Theo cách của bao tình nhân khác
Em gửi vào anh sâu thẳm
Buồn tủi, nhớ thương, khao khát, dỗi hờn
Anh tìm em trong giông bão
Cuộc đời vẫn lặng lẽ trôi
Có bao giờ em hiểu thấu lòng tôi?

Có bao giờ em nhớ

Có bao giờ em nhớ
Gió lang thang đường về
Con đường xào xạc nắng
Lặng lẽ sầu em đi
Có bao giờ em nhớ
Hoa nở hồng trước hiên
Nhánh lan rừng thổn thức
Nhìn thành phố trong đêm
Có bao giờ em nhớ
Một Hà Nội ồn ào
Nốt nhạc vàng lặng lẽ
Khẽ làm động vì sao
Có bao giờ em nhớ
Giờ tan lớp bên nhau
Thời gian thành kỷ niệm
Hôm nay và mai sau
Có bao giờ em nhớ
Khi xa anh thật lâu
Kéo vầng trăng gần xuống
Cho ta mãi bên nhau.

Trở về trốn cũ

Trở lại ký túc xá
Tìm kỷ niệm trong góc sân nhỏ
Em không còn duyên bên gốc hoàng lan
Cảnh cũ vẫn đây
Dãy phòng C1, C2
Xa vời vợi cách khoảng trời B1
Vẳng nghe tiếng đàn ai thánh thót
Trên tầng năm cao ngất mùa đông
Ấm cõi lòng trong trắng thủy chung
Cho anh bước vào tuổi yêu, tuổi nhớ
Không còn là chàng sinh viên được nữa
Em hôm nay đã khác hôm qua
Dịu dàng thêm đắm thắm thiết tha
Em của những người theo bước
Đợi chờ mãi sao em chẳng tới
Chỉ thấy những người rất mới bước ngang qua
Như là em của những tháng ngày xưa
Khi ta đã ngẩn ngơ dạo bước
Ký túc xá thân thương mà xa lắc
Người xưa đâu sao chẳng gửi thư tình
Tiếng loa truyền đang nói hộ con tim
Của những đôi yêu nhau trong ký túc
Những người mới có biết rằng ánh mắt
Anh trao em đã rơi mất thời gian
Nay trở về lòng lại buồn thêm.

Hà Nội xa

Hà Nội xa đong đầy kỷ niệm
Tuổi hồn nhiên vui bước bên người
Phố nhỏ, ngõ nhỏ, căn phòng nhỏ
Chỉ một cõi lòng vĩ đại chính là tôi
Hà Nội ơi ta xa nhau bao giờ
Lá mùa thu xao xác đợi chờ
Con đường vẫn quanh co vào kỷ niệm
Nơi anh và em vui buồn mộng mơ
Em thân yêu có bao giờ gặp lại
Nghe anh ca cây hát tình yêu
Trong đêm trắng đừng quên màu áo trắng
Màu áo anh em đâu nỡ làm ngơ
Ta xa nhau cách xa hàng thế giới
Mộng và mơ, hư, thực ai ngờ
Hà Nội ấy xa rồi em có biết
Anh đã yêu không biết tự bao giờ

Quê hương ơi

Quê tôi
Đồng trũng nước sâu
Chiêm mùa khổ ải
Mái nhà nghiêng theo khói lam chiều
Những bờ tre, khóm lúa
Những giếng nước, sân đình
Những con đường khô thổi cát trắng tinh
Những mối tình chân chất
Con người quê tôi
Bàn tay chai sạm vì cầm cuốc, cầm liềm
Vì chuốt những thanh giang
Vì lựa những đường mây óng mượt
Làm nên cơm, nên áo, nên những con người dung dị, thủy chung
Tình người quê tôi nồng ấm
Xẻ nhau từng miếng cơm ăn
Cùng vui ngày hội làng
Đám cưới, đám ma, đám đẻ
Đám giỗ, đám cất nhà
Quấn quýt bên nhau vui vẻ
Những ngày nước ngập trắng đồng
Cả làng cùng nhau ngăn đê lấp sóng
Làm nhú những mầm mạ non
Làm xanh đồng lúa thời con gái
Làm óng vàng hạt thóc, hạt ngô
Cùng nhau hát một điệu chèo
Cùng ca một làn quan họ
Quê hương có đi xa mới nhớ
Đợi ngày về tôi sống giữa tình thương
Nơi những con người một nắng hai sương
Đang trăn trở về những mầm cây, con giống
Một ngày tôi sẽ về
Xây những ngôi nhà cao
Bê tông những con đường cũ
Thắp sáng những mái trường
Để được nhìn những nụ cười thơ trẻ
Được nằm trong vòng tay mẹ
Được yêu hơn cuộc đời
Quê hương ơi!

Mùa thu và em

Em nói em yêu mùa thu
Yêu từng chiếc lá rơi
Yêu cả con đường và góc phố
Mùa thu, mùa nhung nhớ
Vàng nỗi sầu, heo hắt niềm vui
Mùa thu này ký túc buồn
Vì vắng bóng em của bốn năm về trước
EM là người anh ao ước
Nhưng vô tình em quá đỗi xa tôi
Anh là người đến từ cõi phai phôi
Không sắc, không hoa, không hình, không thể
Em vô tình và cũng mênh mang thế
Mỏi gánh đường anh, mệt gánh đường đời
Em chẳng nói yêu tôi
Tình yêu lặng thầm trong ánh mắt luôn đưa về nơi khác
Tôi sợ rằng ánh mắt
Chẳng kịp làm nhòa những ảo ảnh trong tôi.

Mùa thu giấu em

Có phải mùa thu giấu em cùng với gió
Mang heo may phảng phất chút hương buồn
Người con gái mang tên loài hoa nhỏ
Anh luôn hướng về gửi gắm niềm thương
Có phải mùa thu đã cho anh gặp em
Và câu chuyện luôn bắt đầu từ ấy
Những ký ức thời sinh viên sống dậy
Em là cô nữ sinh thân thương
Có phải mùa thu không cho anh yêu em
Để xao xác chút mong manh buổi sớm
Hương hoàng lan năm nay nở muộn
Lẽ nào không muốn anh yêu em?

Hà Nội trong mắt ai

Hà Nội trong mắt anh và em
Đẹp dịu dàng như chưa từng đẹp thế
Cơn gió khẽ lướt qua tim thầm kể
Và vô tình anh lại gặp em
Hà Nội trong mắt em là mưa
Mưa Hà Nội buồn như tim thiếu nữ
Mưa xa cách, mưa hờn, mưa giận dữ
Ghen tình ta chia cắt những đoạ đành
Hà Nội trong mắt ai là anh và em
Giữa tấp nập của người người qua lại
Hoa sữa ngát hương nồng thoảng lại
Hà Nội hương hay hương một mối tình
Giá như trời đừng mưa trong mắt anh.

Sao rơi trước thềm

Khẽ đếm sao rơi trước thềm
Mùa thu gửi vào tim em ánh sáng
Ta xa nhau mà lòng sao lưu luyến
Như là cảm xúc Tình yêu
Bao nhiêu sao thương nhớ bấy nhiêu
Anh đếm hoài không vơi nỗi nhớ
Ta đã quen nhau trong mùa sóng gió
Và xa khi thu chưa qua
Sao nhớ ai mà mong ngóng không yên
Hay muốn lắng nghe lời nguyện cầu nhân thế
Người ta bảo ước mơ giản dị
Sao đổi ngôi là lúc rất linh thiêng
Một, hai, ba ngôi sao trong đêm
Rớt qua khung cửa xuống thềm
Khi anh đang nghĩ về em
Và nguyện cầu từ con tim
Cho hạnh phúc không quên
Anh và em.

Nhớ quê

Nhìn hạt lúa vàng nhớ về quê mẹ
Mùa này mùa gặt đây em
Đã lâu lắm rồi xa mảnh đất yêu thương
Không được đưa tay nếm vị mặn mòi của lúa
Nắng thu mênh mang lúa mùa như lụa
Hạt óng vàng đượm nghĩa đất tình em
Gánh gánh, gồng gồng bóng mẹ nặng thêm
Trăng thu đùa lưng người tần tảo
Đường làng thênh thang cọng rơm làm chiếu
Trẻ nằm chơi trên lúa đếm sao trời
Cánh cò bay tìm về trốn nghỉ ngơi
Bữa cơm đầu mùa hạt thơm mùi ấm cúng
Ngày xưa con bé lắm
Bứt cọng lúa thổi kèn
Đốt đuốc, trông trăng, rước đèn
Chân trần dẫm lên cỏ lúa
Quê hương ơi xa sao mà nhớ
Mẹ có buồn khi vắng bóng con không
Con không về chắc ba mẹ nhớ mong
Mâm cơm thiếu người gợi chuyện
Dù xa chân trời góc biển
Con mãi là con của mẹ, cha,quê hương.

Bài thơ nào hai sắc hoa ty gôn

Anh hái cho em cành hoa tigôn màu tím
Giữa mùa thu nắng đổ lạnh lùng
Một vòm trời xanh ngắt đến vô cùng
Xanh như thể vòm trời thu Nguyễn Khuyến
Em ra đi bước chân lạnh lùng, chẳng vấn vương quyến luyến
Mặc điệu hò buông giữa chốn xa xăm
Người nghệ sỹ buồn không chống nổi đêm giông
Buồn cho sắc hoa tigôn màu tím
Tôi mới đến, nói chuyện có đôi câu mà lòng như thầm mến
Cô gái nhà bên yêu sắc tim hoa leo
Lời ca buồn có nói hộ lòng nhau
Và chẳng biết cô gái có hiểu điều tôi chưa nói
Đời sinh viên đến nhanh rồi qua vội
Chóng vánh thời gian ru những giấc mơ hồng
Bài thơ nào anh đã đọc cho em
Hai sắc hoa tigôn vẫn tím.

Kinh Bắc

Sao anh không về thăm Kinh Bắc
Nhìn những dòng sông lấp lánh trôi
Thuyền ai nhẹ sóng buông câu hát
Vành nón nghiêng che mắt em tôi
Nắng núi Thiên Thai, mưa Bút Tháp
Ngại ngùng trai gái giữa Hội Lim
Rảo bước đường quê xanh bát ngát
Tìm về một cõi cổ kim
Người ơi, người ở, người đừng đi
Vạt vào em buông ướt hàng mi
Sông Cầu nước chảy sau còn chảy
Chẳng nói với nhau được điều gì
Chuông nguyện nhà thờ ngân vang xa
Một miền Kinh Bắc sao bao la
Tương phùng, tương ngộ đi chưa hết
Có biết tình tôi cũng đậm đà?

Nếu anh chết

Nếu anh chết em có buồn, có khóc
Bên nấm mồ ai thắp nén nhang thơm
Nếu anh chết hoa rừng còn nở nữa
Ánh trăng thu có rọi những con đường
Nếu anh chết ai đeo vành tang trắng
Cánh hoa ly ai đặt mộ anh nằm
Nếu anh chết ai chuyện trò anh nữa
Dưới đất sâu cô đơn mãi ngàn năm
Nếu anh chết mẹ già sao chịu nổi
Uổng những ngày mẹ lặn lội nuôi con
Nếu anh chết rặng bưởi buồn ru bóng
Hương tình yêu muôn kiếp nữa có còn
Nếu anh chết xin em về bên mộ
Hát anh nghe bài hát của chúng mình
Hãy mang về một nhành lan tím
Sắc thủy chung còn an ủi vong linh
Nếu anh chết anh xin em đừng khóc
Để nhành hoa khỏi phai sắc đổi hương
Những trái tim bấy lâu nay chờ đợi
Chớ lạnh lùng hãy học cách yêu thương
Mai anh chết em hãy về bên ấy
Con thuyền hoa anh dõi bước em đi
Mai anh chết em chẳng còn cô độc
Chuyện chúng mình đừng nhắc nữa, đôi khi.

Xứng

Anh không xứng được yêu
Khi chỉ mang cho em phiền muộn
Mùa đông lạnh không có em
Lòng băng giá
Và anh gục đầu trên những trang thư
Em đã chẳng còn là cái thuở mộng mơ
Nũng nịu dạt vào lòng anh nương tựa
Anh có lỗi khi một mai lần lữa
Ôm em vào lòng ca khúc hát biển đêm
Trong đêm giữa biển một mình em
Anh không thể là sóng để nâng niu em về bến
Em lạc cõi giữa muôn trùng sóng biển
Tim hư vô giữa trốn hư vô
Anh không xứng là biển đêm
Để thâu toả muốn vì tinh tú
Rọi vào lòng em sâu thẳm
Nói câu yêu em
Nơi xa vời em có biết không
Anh gọi em cồn cào tiếng sóng
Nếu nơi ấy em thấy lòng xao động
Là tình anh vang vọng ngóng em.

Ngày về

Trở lại trường xưa
Rêu chưa xanh lên kỷ niệm
Ánh mắt thầy cô, nụ cười bè bạn
Câu hát ngân lên xao xuyến mùa thu
Mùa thu ơi xao xuyến giấc mơ
Vầng trán vẫn vời cao như núi
Giọng vẫn ấm như lời cha gọi
Tiếng thân thương hay tiếng của đất trời
Em yêu thầy yêu lắm thầy ơi
KHông cảm thấy bơ vơ trong cuộc đời nghiệt ngã
Mới thấm thía lời thầy xưa nhắn nhủ
Sống là hoa, chết vì nghĩa anh hùng
Trời hôm nay bỗng xanh đến vô cùng
Như ngày hội mùa thu xum họp
Thầy vội vã không kịp nhìn phía trước
Nơi ánh mắt em luôn dõi bước chân thầy.

Thời sinh viên của Vũ Minh Tình

Lật lại từng trang Nhật ký, đọc ngấu nghiến không biết chán và ôm bụng cười lắc lẻ, ý tưởng về cuốn Nhật ký Phòng trọ của tôi thực sự là một "phát minh vĩ đại"(?).
Đã qua rất lâu rồi, nhưng cuốn Nhật ký đã gợi lại nguyên si một thời sinh viên hồn nhiên, náo nhiệt và nhiều thăng trầm. Tôi tiếp tục nảy ra ý định sẽ đưa toàn bộ câu chuyện này lên Blog của tôi để cho những ai trên thế giới này quan tâm đến cuộc sống sinh viên Việt Nam hẳn sẽ vô tình hoặc cố ý để có thể tìm đến và biết được cuộc sống của sinh viên chúng tôi. Tôi chỉ tiếc chưa thể nào ghi lại được tất cả những câu chuyện vui và cả những câu chuyện buồn mà chúng tôi đã trải qua. Tuy nhiên, những gì đã ghi lại được với tôi là vô giá.
Đột nhiên tôi thấy nhớ bạn bè tôi, nhớ đến kinh khủng. Họ là những con người đã tạo nên một "lịch sử hoành tráng" và đáng nhớ nhất trong cuộc sống chúng tôi. Xin có thêm một chút đính chính để một ai đó, khi đọc những nhật ký xưa cũ mà không sống trong giai đoạn ấy có thể hiểu hơn về từng nhân vật, twnfg con người trong đó. Họ là những con người bình thường song ở nhiều khoảnh khắc lại vô cùng đặc biệt:
1. Vũ Xuân Hiển - sinh năm 1980 - Hải Dương; đã tốt nghiệp Trung cấp Hàng Giang - Hải Dương trước khi theo học tại Khoa Triết Trường ĐHKHXH-NV Hà Nội; là thành viên trong 10 thành viên phòng 501 KTX Mễ Trì; Phòng 1 xóm trọ 133 Bùi Xương Trạch; Phòng 5 xóm trọ Đại Kim. Được phong là Giáo sư vì có nhiều thành tích nhất trong sự nghiệp tán gái. Tính tình bốc đồng, hay nói phét và thích khuếch chương hình ảnh bản thân; có năng khiếu đặc biệt về âm nhạc (chơi ghita) nhưng giọng ca thì hoàn toàn phải kiểm chứng lại. Nick name: thien_giathi.
2. Nguyễn Văn Tạo: - Sinh năm 1981 - Hải Dương; theo học tại K47 Khoa học Quản lý Trường ĐHKHXH-NV; là thành viên Phòng 501 KTX Mễ Trì, Phòng 1 xóm trọ 133 Bùi Xương Trạch, Phòng 2 xóm trọ Đại Kim. Được phong là Tiến sỹ vì có nhiều thành tích trong sự nghiệp tán gái nhưng chưa thực sự hiển hách để phong Giáo sư. Tính tình hòa đồng, dễ gần, vui tính, rất thích con đường chính trị; khuyết điểm nói ngọng "n" và "l". Có nhiều năng lực về diễn thuyết. Nick name: nvtao1081_ql.
3. Vũ Minh Tình: Sinh năm 1984 - Hà Nam; học tại K47 Khoa học Quản lý Trường ĐHKHXH-NV Hà Nội; là thành viên Phòng 501 KTX Mễ Trì, Phòng 1 xóm trọ 133 Bùi Xương Trạch, Phòng 2 xóm trọ Đại Kim. Hàm được phong thấp nhất trong các thành viên - Cử nhân vì không có chiến tích trong sự nghiệp tán gái. Tính tình hòa nhã, thân thiện, chịu khó song có thiên hướng "hướng nội" ít thể hiện và bày tỏ. Có năng khiếu về ca hát, vẽ, sáng tác thơ và là người khai sinh ý tưởng viết Nhật ký Phòng. Nick name: nhanhlanrung_mt.
4. Bùi Ngọc Tuyền - Sinh năm 1983 - Lạng Sơn; là thành viên Phòng 501 KTX Mễ Trì, Phòng 7 xóm trọ 133 Bùi Xương Trạch, láng giềng của xóm trọ Đại Kim. Được phong hàm thạc sỹ vì có chiến tích nhất định trong chiến dịch cưa cẩm nàng H. Tính tình sôi nổi, vui vẻ, hài hước, hòa đồng với mọi người; có bề ngoài hào nhoáng, công tử và mái tóc bồng bềnh, nghệ sỹ. Năng khiếu đàn ghita, hát và kể chuyện hài, giả giọng các nhân vật nổi tiếng...Nick name: tuyen_enter.
5. Lê Đình Phước: - Sinh năm 1983 - Bắc Ninh; là thành viên Phòng 501 KTX Mễ Trì, Phòng 7 xóm trọ 133 Bùi Xương Trạch, Phòng 5 xóm trọ Đại Kim. Được phong hàm Tiến sỹ vì có nhiều thành tích rất đặc biệt trong sự nghiệp tán gái. Tính tình hơi nông nổi, bốc đồng và không thực sự mạnh mẽ trong những lúc cần thiết. Thành viên duy nhất phải đeo kính cận. Có năng khiếu về văn chương, đàn ghita, giọng hát tạm chấp nhận được. Nickname: fan_juventus2000.
Đây chính là 5 thành viên đã tạo nên một miền ký ức sôi động nhất của thời sinh viên chúng tôi. Tất cả họ là những con người sống giàu tình cảm, luôn hướng đến những điều tốt đẹp, bác ái và thân thiện. 5 con người với 5 tính cách khác nhau, 5 số phận, 5 quê hương và 5 dạng tài năng. Bản tình ca mà họ đã viết lên đã thực sự là một gia tài quý. Nó nhắc cho tất cả các thế hệ sinh viên hôm nay và mai rằng, sẽ có nhiều khó khăn cho cuộc sống của sinh viên nhưng cần phải có mục đích sống đúng đắn để định hướng cho tương lai của mình. Và, một thông điệp muốn gửi tới mọi người: thời sinh viên là một thời đáng nhớ và thận nhiều kỷ niệm - một giai đoạn toả sáng nhất của đời người.
Xin tặng những người thân yêu của tôi những câu chuyện được viết lên bởi những con người đặc biệt này.





Phần 1: Mãi mãi 133 Bùi Xương Trạch






Ngày 2 tháng 2 năm 2004: Lời mở đầu của cuốn Nhật ký

Những tháng ngày đẹp đẽ của tuổi sinh viên cứ chầm chậm trôi, những vui buồn, lo lắng, nghĩ suy cứ dần dần đọng thành kỷ niệm... Một ngày nào đó nhớ lại những năm tháng ấy hẳn mỗi chúng ta sẽ nuối tiếc và yêu quý biết nhường nào. Vậy thì ngay bây giờ hãy trân trọng những phút giây này; nếu chưa yêu hãy học cách yêu nó; nếu đã yêu hãy yêu hết mình và trọn vẹn. Thời gian sẽ chẳng đợi ai bao giờ.
Cuốn Nhật ký này sẽ là minh chứng cho những tháng ngày không thể nào quên. Cùng cuốn sổ, hãy tâm sự thật lòng mình, hãy viết thật nhiều cho tháng năm và kỷ niệm. Tình bạn, Tình yêu sẽ chẳng bao giờ trở lại. Hãy vui với niềm vui của chính mình và đừng bao giờ ngoảnh mặt trước nỗi buồn của mọi người. Hãy sống theo sự mách bảo của trái tim.
Một mùa xuân mới đã đến với những hy vọng mới; một học kỳ mới đã đến với những niềm tin mới. Tuổi trẻ là của chúng ta, Tình yêu và Sự nghiệp là của chúng ta, đừng bao giờ nghi ngờ vào điều ấy. Hãy viết, viết thật nhiều cho tất cả.
"Nói làm chi rằng xuân vẫn tuần hoàn
Nếu tuổi trẻ chẳng hai lần thắm lại" (Tái bút: Vũ Minh Tình)

**********

Ngày 3 tháng 2 năm 2004: Khắc khoải chờ Giáo sư đi Hội Lim tìm người "cầm nhầm" chiếc xe đạp mini

"Giáo sư đi Hội Lim chưa về, căn phòng lại thiếu tiếng cười trước những câu "xuất khẩu thành thần" của Giáo sư. Không biết Giáo sư có tìm thấy xe hay lại mải mê với các "liền chị" mà "quên mất đường về" rồi? Phòng thiếu Giáo sư giống như "rắn mất đầu" vậy, chỉ có tiếng hát ngọt ngào của ca sỹ Quang Linh đang vang lên và cái trầm ngân của Tiến sỹ Tạo trước tờ báo "Hạnh phúc gia đình" mà Tiến sỹ đang ấp ủ trong đó để bảo vệ đề tài thăng cấp Giáo sư trong năm nay. Và, Phòng 7 thì vẫn đang say giấc nồng sau một ngày chát mệt lừ. Buồn thật. Ước gì lúc này có Giáo sư ở nhà. Nhưng cũng may vì Giáo sư đi vắng không anh em lại phải "thưởng thức máu nghệ sỹ" của ngài (thú thực giọng ca của ngài không thể nghe nổi, đã thế lại hay hát).
Chiều nay sẽ là buổi học thứ 2 của học kỳ. Chưa có sách, chưa có vở, chưa có điểm thi kỳ I, chưa có gì cả. Tối qua bác Biên và Hoài L quá bộ ghé thăm "Goog bye old year" một túi bánh khảo - đặc sản Cao Bằng rồi truyện trò đến 10 giờ mới về.
Đêm qua mình chẳng ngủ được vì có lắm tiếng động gọi cửa. Thức gần trắng đêm nghe bác Tạo phì phò ngủ, thú vị thật, giống như "cún con say sữa" vậy. Bác ấy vẫn thường như vậy mà.
Cuốn sổ này đến giờ vẫn chỉ toàn chữ của mình... (9h00 AM - Vũ Minh Tình)".

"Hôm nay, mà cụ thể là lúc này tôi chưa muốn viết Nhật ký phòng lắm nhưng Cử nhân Tình cứ khích lệ nên tôi quyết định "khai xuân" cuốn sổ này.
Cũng như Cử nhân Tình, hôm nay tôi cũng có cảm giác buồn và vắng lặng nhưng lý do thì khác hẳn với Cử nhân Tình, có lẽ chẳng ai hiểu được ngoài tôi. Nhưng chỉ một tác động nhỏ (đối với tôi là rất lớn), tôi lại thấy vui, thấy cuộc sống tràn ngập niềm vui và sức sống. Tôi mong và luôn cầu chúc cho xóm trọ 133 Bùi Xương Trạch nói chung và toàn thể Phòg 1 nói riêng luôn tràn ngập niềm vui và niềm hạnh phúc, mọi người sống với nhau bằng tình người, luôn thân thiện và giúp đỡ lẫn nhau.
Hôm nay đất trời Hà Nội lại trở rét. Mới hôm qua trời còn nắng ấm, nhưng mà thôi. Chặc kệ. Đó là việc của ông trời. Tôi chỉ có cảm thấy thời gian trôi nhanh quá, nhắm mắt lại tôi thấy mọi sự kiện dường như diễn ra từ lâu lắm rồi. Ấy thế mà, 5 anh em Nhân văn chúng tôi đã trải qua bao chuyện vui - buồn và cả những chuyện "kinh thiên động địa", còn cả những giây phút "thăng hoa" mà nghĩ lại rất buồn cười, càng nghĩ càng thấy buồn cười, cười ra nước mắt!
Mà thôi, có nhiều chuyện lắm tôi mà có ngồi kể suốt ngày cũng không kể hết ra được. Khi nào có tâm trạng tôi viết tiếp.
À, mà đến giờ này Giáo sư Hiển vẫn chưa tháy "hồi cung". Chúng tôi lo quá. Không biết Giáo sư có về kịp buổi học không? (9h30 AM - Nguyễn Văn Tạo)".

**********

Ngày 4 tháng 2 năm 2004: Hà Nội ngày buồn đêm trở gió

Xóm trọ 133 Bùi Xương Trạch, tại nơi đây chúng tôi từ những nơi phương trời khác nhau nhưng cùng chung mái trường Nhân văn, nơi sinh ra bao nhân tài như Cử nhân Vũ Minh Tình, Tiến sỹ Nguyễn Văn Tạo và tôi Vũ Xuân Hiển được mệnh danh là Giáo sư. Quả nhiên là đất trời Hà Nội chật hẹp đã từ chối biết bao nhân tài còn non nớt nhưng với chúng tôi thì Hà Nội không thể từ chối bởi sự chín muồi về tài năng của chúng tôi.
Với ngõ 133 Bùi Xương Trạch, bao nhiêu chuyện vui buồn: rượu say, thất tình, những đêm trắng, tiếng gào thét, giọng ca đậm đà bản sắc Hà Nam - nơi con sông Đáy đã nuôi nấng, tắm mát một tâm hồn tài năng, trong sáng - Cử nhân Vũ Minh Tình mà làm chúng tôi không sao có thể quên được.
Dù sau này chúng tôi xa nơi đây và cuộc sống của chúng tôi mỗi người mỗi ngả với cuộc sống riêng tư. Nhưng chúng tôi không bao giờ quên được tình cảm anh em, đồng nghiệp mỗi ngày kết keo sơn, tháng năm có thể làm sông cạn, đá mòn, sự vật có thể đổi thay, trái đất có thể ngả nghiêng, nhưng tình cảm của chúng tôi mãi mãi không bao giờ ngả nghiêng như trái đất (Giáo sư Vũ Xuân Hiển).

***********

Ngày 5 tháng 2 năm 2004: Luận bàn về Tình yêu và Hạnh phúc của Tiến sỹ Tạo

""Hạnh phúc là đấu tranh", Giáo sư từng phát biểu như thế chỉ cách đây chưa đầy 1 phút. Đúng, hạnh phúc đâu tự nhiên mà đến. Thượng đế không tự nhiên ban phát cho con người hạnh phúc. Còn đấu tranh là chiến đấu, là hy sinh, là lòng quyết tâm và sự chiến thắng. Chính ở nơi đây hạnh phúc đang mang quá nhiều bi kịch:
1. Đến sau và vụng trộm
2. Chủ động mà bất lực
3. Vụng trộm + sự rút lui = sự hèn nhát
Ba sự thất bại trong tìm kiếm hạnh phúc; 3 biểu hiện yếu đuối của trái tim, tình yêu đến bao giờ mới đổi màu hoan lạc? Ly cà phê sữa không thể làm thức tỉnh Tình yêu. Nếu có, nó chỉ có thể là ý chí và sự tỉnh táo.
Hội đồng Giám khảo khắt khe và tình yêu thì vẫn đầy chông gai. Tương lai sẽ là giám đốc thẩm và tái thẩm. Tiếng gọi da diết của cuộc đời, nồi cơm đầy không vơi một tấc, điếu thuốc tàn nhanh theo từng giây phút, nỗi buồn và sự thất vọng về tình yêu.
Dịch cúm gà vẫn đang hoành hành trên đất nước ta, còn tình yêu thì vẫn thiếu sự phòng bị. Bất kỳ loại vi rút nào cũng có thể xâm nhập và tànphá cơ thể tình yêu. Hệ miễn dịch bị suy giảm không còn sức đề kháng rồi... tử. Không, đó không phải là số phận của tình yêu. Tình yêu đẹp và bất tử nhiều hơn thế. Tôi tin chắc vào điều đó và không tin vào một ngày như hôm nay sẽ được nhắc lại trong tương lai. (12h6'7'' - Vũ Minh Tình)".

"Tình yêu không phải là bất trị, ít nhất cũng không bất trị như vi rút cúm gà H5N1! Bác Tạo cố lên! Ngoài kia tiếng đời sôi động đang da diết níu kéo bác Tạo trở về, trở về với chúng ta!" (Tiến sỹ Phước)

Người rót cà phê - Thạc sỹ Bùi Ngọc Tuyền (đã ký)

**********

Ngày 7 tháng 2 năm 2007: Nghị quyết số 01 Phòng 1 xóm trọ Bùi Xương Trạch "Nâng cao tính tự giác trong giữ vệ sinh chung, phân công nội trợ tiến tới phát triển bền vững"

(Do tính ở bẩn, cẩu thả, lười biếng của Giáo sư nên Cử nhân Tình đã quyết định đưa ra họp và thảo luận để Nghị quyết về vấn đề phân công dọn dẹp vệ sinh phòng và nấu cơm rửa bát các ngày trong tuần, cùng góp sức vào xây dựng tập thể Phòng. Tiến sỹ Tạo đã ghi lại và bình luận về sự kiện này với cái nhìn đa chiều).

"Các bạn thân mến!
Các đây đúng 12 tiếng đồng hồ, tức là vào 22h10' tối qua, tại đây, tại Phòng 1 này đã chứng kiến một sự kiện lịch sử vô cùng quan trọng đánh dấu một bước ngoặt, một mốc son chói ngời trong lịch sử phát triển mấy tháng qua của Phòng 1 xóm trọ 133 Bùi Xương Trạch. Từ đây, Phòng 1 đã bước vào sang một giai đoạn mới, một giai đoạn Trật tự - Kỷ cương - Văn minh - Nề nếp. Đó là việc thông qua Nghị quyết số 01 của Phòng với tuyệt đại đa số tán thành (riêng Giáo sư có vẻ mặt mũi nhăn nhó và không ủng hộ cho lắm nhưng vẫn phải biểu quyết).
Để có được kết quả tốt đẹp, viên mãn như ngày hôm qua thực sự là một quá trình đấu tranh trên mặt trận tư tưởng quyết liệt, nhiều lúc tưởng chừng như thất bại nhưng nhờ sự nỗ lực của Cử nhân Tình, sự cố gắng của Tiến sỹ Tạo, đặc biệt là sự thông minh, sáng suốt và sự nhượng bộ của Giáo sư Hiển nên Nghị quyết đã được thông qua.
Tuy nhiên, việc thông qua Nghị quyết đã khó, việc đưa Nghị quyết vào cuộc sống lại còn là việc khó hơn. KHông biết trong tương lai, một vài ngày nữa, Nghị quyết có được thực thi một cách nghiêm chỉnh? Song dù thế nào đi chăng nữa thì sự kiện ngày hôm qua cũng là một sự kiện to lớn. Nó mở ra một thời kỳ mới với những phong cách mới, tạo ra những tính cách mới của Phòng 1.
Từ nay trở đi bộ mặt phòng 1 đã có thay đổi sạch sẽ hơn, sáng sủa hơn. Mọi người có tin không? Không tin à? KHông tin thì thôi! Còn chúng tôi thì hơi hơi không tin lắm. Nhưng chúng tôi hy vọng và tin tưởng vào tương lai tươi sáng. Hôm qua chúng tôi đã thông qua với sự quyết tâm cao nhất của mình!" (Tiến sỹ Tạo).

10h25' cùng ngày:

Đúng như người ta thường nói: mưa rả rích đêm ngày, mưa thối đất thối cát, mưa... Ai mà không tin, ngay bây giờ đến xóm trọ tôi thì biết. Mưa suốt cả ngày hôm qua, cả đếm qua và cả đến bây giờ chưa tạnh. Hiện giờ Giáo sư Hiển và Cử nhân Tình thì đang tranh luận với nhau về hội họa. Mỗi người một quan điểm cứ tranh luận nhau, cắt xén gì đó tôi chẳng thèm quan tâm. Ngoài trời thì mưa tí tách, trong nhà thì cãi nhau rí rách, còn tôi thì viết Nhật ký phòng. Vẳng xa xa là tiếng hát lúc trầm, lúc bổng của Phòng 7. Còn các phòng khác thì im phăng phắc. Có lẽ trong xóm trọ này, anh em Nhân văn chúng tôi là quật nhất mà. Phải quậy vì:
"Còn trời đất nhưng chẳng còn tôi mãi
Nên bâng khuâng tôi tiếc cả đất trời
Mùi tháng năm đều rớm vị chia phôi
Khắp sông núi vẫn than thầm tiễn biệt
Con gió xinh thì thào trong lá biếc..."
Mà thôi, cảm xúc đang lên thì "Phạm Sỹ" Chiến vào làm kinh động phòng 1, làm tụt hết sạch cảm hứng, kéo mãi mà không lên. Lúc nào cảm xúc lên thì viết tiếp (Tiến sỹ Tạo)".

**********

6h32' ngày 7 tháng 2 năm 2004

Giáo sư Hiển phát biểu một câu mà ý nghĩa của nó đã vượt qua tầm thời đại, để đến 3 - 4 đời sau con cháu chúng ta vẫn nhắc đến. Câu đó là:
"Khói cơm làm mờ mắt!" (Thực hiện Nghị quyết của Phòng 1 nên Giáo sư phải vào bếp nhưng khói bếp bay vào mắt Giáo sư một câu nói hay như thế được Giáo sư cất lên khi đang chuẩn bị bữa sáng cho cả phòng).
Mới nghe tưởng chẳng có ý nghĩa gì. Nhưng xin thưa đó là một triết lý, một chân lý vĩ đại đấy ạ.
- "Khói cơm" nghĩa là vật chất, là cơm áo gạo tiền.
- "Mờ mắt": nghĩa là mờ đi thế giới quan, trí tuệ và cách nhìn nhận của mình...
=> Những vật chất tầm thường làm hạ thấp đạo đức, lòng người và thế giới quan...
Vâng! Tư tưởng vĩ đại chưa?!!! Vì thế mà Vũ Xuân Hiển đã trở thành Giáo sư - Bán Tiến sỹ Khoa học Tôn Giáo học, Phó Viện trưởng Viện Tâm thần học Quốc gia - Phó Trưởng ban Tôn thờ Chính phủ - Nhà giáo Tú ưu.. và nhiều danh hiệu cao quýt cảu Đảng và Nhà nước trao tặng.(Mùa Xuân năm Mậu Thân đời Chủ tịch Trần Đức Lương thứ 5 - Việt Nam, Tiến sỹ Phước ghi lại)".

**********

Ngày 9 tháng 2 năm 2004: Hội thảo tình yêu

Vào lúc 18h45' tại đây diễn ra một cuộc hội thảo lớn về Tình yêu. Nội dung cơ bản như sau:
Nga (Phòng 2): Con gái hay so đo. Song lại tuỳ từng người (nghĩa là em sẽ khác đấy?)
TS Tạo: Trong tình yêu liệu có tốc độ và cường độ.Họ liệu có thể siêu lòng sau thử thách?
GS Hiển: Không ai thử một lần xong chết (quá đúng); khó chịu trước sự xuất hiện của người thứ ba.
Nga (Phòng 2): Phải biết cách thử lòng trong tình yêu. Vậy nó là gì đây? Tình yêu phải có thời gian. Con gái cũng tuỳ người. Họ yêu có phần so đo hơn con trai và khi yêu chẳng có gì hơn người mình yêu.
Câu hỏi khủng khiếp của GS Hiển: Tình bạn hay Tình yêu?
Kết luận sau hồi thảo luận: Một tình bạn đẹp và một tình yêu không bao giờ có sự đối lập. Tình bạn là sân bay để cho tình yêu cất cánh (Chà, triết lý quá).
GS Hiển: Nhiều khi là rất khó và sẽ có sự bi thảm (có vẻ tiêu cực đây).
Chưa đi đến một kết cục cuối cùng cho tình yêu, song xem ra dường như cơn đói đã hành hạ thành viên tham gia hội thảo. Họ giải tán, tuy nhiên trong đầu vẫn tràn đầy những ý tưởng.
Thế đấy, tình yêu là thế đấy, vẫn phức tạp ngay từ khi nó sinh ra. Thế mới có câu "lưới tình". Đã rất nhiều cuộc hội thảo như thế này nhưng chẳng đi đến một điều gì. Chỉ có thể có một kết luận nho nhỏ: Bàn luận về Tình yêu làm cho người ta đói. Nhà mình đi ăn cơm thôi! Chấm hết. (Cử nhân Tình).

22h35' ngày 14 tháng 2 năm 2004: Ngày Lễ tình nhân của Phòng 1

Lúc này thật vắng lặng, chỉ còn mình tôi với tiếng hát. Những thành viên trong phòng tôi như Giáo sư Hiển, Cử nhân Tình đã về quê, chỉ còn mình tôi. Vâng, chỉ còn mình tôi với không gian vắng lặng. Chính những lúc như thế này, tôi hay nghĩ vu vơ, vớ vẩn linh tinh, gọi là đủ mọi chuyện.
Hôm nay là ngày "va linh tinh". Bọn chúng tôi chưa đứa nào gọi là có người yêu thực sự nên cảm thấy rất cô đơn và buồn trong ngày này. Giáo sư thì tản cư về quê với "ý đồ chính trị" khá thâm thúy, còn Tiến sỹ Phước và Thạc sỹ Tuyền thì đi chát để giết thời gian.
Có lẽ do ảnh hưởng của những quan điểm sống theo tôi là rất nhân văn và đạo đức nên chúng tôi mới lâm vào cảnh ngộ như thế. Có người cho rằng, dân nhân văn chúng tôi đa tình. Có lẽ đúng. Nhưng đa tình ở đây hiểu theo nghĩa tích cực nhưng xã hội này ôi bao nhiều là "những điều trông thấy mà đau đớn lòng". Nhiều lúc chúng tôi không muốn tin vào cuộc đời này nữa nhưng không sao, thế mới là cuộc sống. Nó phải muôn hình muôn vẻ thế mới... thích.
Vì vậy tôi khuyến cáo hãy cảnh giác, đề cao cảnh giác để đối phó với chữ ngờ, đối phó với... đàn... bà! (23h00 - Tiến sỹ Tạo, một mình ngơ ngẩn viết).

**********

Ngày 25 tháng 2 năm 2004: Sự kiện và bình luận

Từ 17h00 ngày 24/2/2004 đến rạng sáng ngày 25/2/2004, tại Hội trường Nhà văn hóa 133 Bùi Xương Trạch, cơ sở seven room đã diễn ra một sự kiện cực kỳ ấn tượng gây xôn xao dư luận. Đó là sự kiện, Tiến sỹ Phước tổ chức sinh nhật lần thứ 21 của mình. Sau một ngày của sự kiện quan trọng này, nhóm phóng viên chúng tôi đã có cuộc phỏng vấn nhỏ với chủ hộ - TS Lê Đình Phước.





PV: Xin chào Tiến sỹ. Trước tin xin phép được thay mặt cho nhóm phóng viên chúc mừng TS bước sang một tủôi mới; chúc TS gặt hái được nhiều thành công hơn nữa trong năm con khỉ trên tất cả các lĩnh vực, nhất là lĩnh vực yêu đương ba lăng nhăng.
TS: Vâng, xin cảm ơn các bạn phóng viên.
PV: Xin cho phép có vài câu hỏi với TS.
Chúng tôi được biết, buổi sinh nhật ngày hôm qua của TS là một sự kiện trọng đại đã được anh em 501 chuẩn bị từ nhiều ngày trước đây. Vậy TS có thể cho biết những thành công của buổi sinh nhật và có thể cho độc giả biết đôi chút về cảm xúc của TS trong và sau buổi sinh nhật ngày 24 vừa qua.
TS: Vâng!
- Về thành công, đó là bạn bè đến đông đủ và đều rất vui vẻ, rất thoải mái.
- Cảm xúc của tôi là rất vui, vui vì mình sang tuổi mới, vui vi mọi chuyện, vui vì Ch (người tôi rất yêu) gọi điện chúc mừng và tặng quà.
Cảm ơn các bạn.
PV: Theo đánh giá của các nhà chuyên môn, lượng rượu tiêu thụ trong ngày sinh nhật của TS là khá lớn. TS có bình luận gì về điều này?
TS: Vâng! Quả đúng vậy. Theo thống kê sơ bộ, ngốn hết khoảng trên dưới 10 lít và đủ các loại rượu.
PV: Tiến sỹ có thể nói cho độc giả biết được nội dung của cú điện thoại "xuất thần" trước khi buổi sinh nhật của TS được khai mạc?
TS: Đó là điện của Ch:
- Chúc mừng sinh nhật
- Chúc thành công và vui vẻ
- Uống ít rượu thôi để giữ sức khỏe
- Đoán: Chắc có ai đó tặng một bông hoa hồng (Ch nghĩ tôi có người yêu).
- Tạm biệt và hẹn gặp lại
PV: Được biết, để chuẩn bị cho sự kiện hoành tráng này, Thạc sỹ Tuyền và anh em Phòng 1 đã có tổ chức một "đại tiệc nội bộ" mà anh em quen gọi là "hiệp 1". TS có thể cho biết cảm xúc của mình trước những nghĩa cử hết sức cao đẹp này. Và nhân đây, qua sóng của chúng tôi, TS có tâm tư gì muốn gửi tới họ? Xin mời TS!
TS: Vâng, như tôi đã nói, tất cả thật tuyệt. Các bạn thận tuyệt. Ban đầu tôi nghĩ chỉ bình thường để lấy sức "đại chiến" về sau. Nhưng chính bữa tiệc nội bộ lại rất hay. Tôi rất vui và cảm ơn các bạn. Các bạn thật tuyệt và tôi nghĩ rằng, các bạn cũng nghĩ tôi như thế. Xin cảm ơn.
PV: Qua thông tin của dư luận, được biết những "chiến lợi phẩm" mà TS thu được sau sự kiện ngày 24 vừa qua là khá đồng bộ. Có thể kể ra như: áo, cà vạt, downy, thắt lưng... TS có cho rằng đây là một sự trùng hợp?
TS: Tôi nghĩ cũng gần như vậy. Nó là những quà tặng mà các bạn tặng tôi. Tôi rất tôn trọng và nghĩ thật hạnh phúc. Tôi hy vọng, tôi sẽ gặp may như những lời chúc mà các bạn ghi ở thiếp chúc mừng tôi.
PV: TRước ngày SN, chúng tôi được biết, TS có về quê và mang theo một bì táo to tướng. Xin TS hãy cho biết về số phận của chúng và TS có liên hệ gì với cuộc sống của sinh viên hiện nay.
TS: Vâng, tôi về lấy money. Mẹ chặt cành táo và bảo mang đi. Tôi tuân lệnh nhưng lúc mang đi lại thấy nhiều quá... Nhưng may sao, chúng đã đâu vào đấy, và như thế lại hay. Cuộc sống sinh viên thật vui, thật đẹp và thật đói.
PV: Theo các dữ liệu chúng tôi thu được trực tiếp từ hội trường, tới dự sinh nhật của TS chỉ có duy nhất "fan" nữ. xin TS cho biết thân thế và sự nghiệp của y, bởi đây rất có thể sẽ là một đối tượng cực kỳ quan trọng phục vụ cho chúng tôi trong việc sự tầm các tài liệu và thông tin để xuất bản cuốn "Lê Đình Phước - cuộc đời và sự nghiệp" dự định sẽ xuất bản sau một thế kỷ nữa.
TS: Đó là bạn quen ngày đi ôn thi cấp tốc, cũng chưa bảo nhưng bạn đến. Bạn cùng quê và học K47 Thông tin thư viện. Lớp có nhiều bạn nữ (cả ở Phổ thông) nhưng vừa về quê, vừa không muốn bảo bạn nữ vì phức tạp, không thuận cho uống rượu...
PV: "Một hành động làm nổ tung cầu trường và con mắt hiếu kỳ của con dân Bùi Xương Trạch", có người đã bình luận như vậy khi trực tiếp chứng kiến, khoảnh khắc mà môi của TS ghi dấu ấn trên má của một cô bé cùng xóm trọ. Xin TS nói rõ thêm về vấn đề này.
TS: À, thì... ngẫu hứng mà! Mà đã là ngẫu hứng thì rất... "hứng" mà. OK?!
PV: Cuối cùng xin có một câu hỏi vui với TS, TS thích nhất món quà nào sau khi kiểm kê "chiến lợi phẩm" và vì sao?
TS: Đó là chiếc áo mà Ch. tặng. Tôi sẽ ghi nhớ nó suốt đời. Tôi cảm ơn và yêu cô ấy.
PV: Xin cảm ơn sự nhiệt tình của TS. Một lần nữa xin chúc mừng sự thành công của SN Tiến sỹ. Hẹn gặp lại TS vào ngày này năm sau trong chương trình "Năm nay vẫn thế" của chúng tôi. Xin cảm ơn (Phóng viên nhanhlanrung_mt).

***********

Ngày 26 tháng 2 năm 2004: Sự kiện trong ngày

Ngày hôm nay, Thạc sỹ Tuyền sau nhiều ngày đắn đo, suy nghĩ, trăn trở. Và đến hôm nay, được sự tham mưu và môi giới giúp của TS Phước, đã mua được một đôi quần sịp với 2 màu sắc cơ bản và phong phú: tím hoa cà và xám màu tràm; giá 12.000 dồng, mặc cả còn 10.000 đồng.
Xin chúc mừng Thạc sỹ Tuyền và hy vọng Ths sẽ cảm thấy: "mỏng, bền, thoải mái và tự tin vô cùng, chỉ mình mình biết"...(TS Phước)

Ths Tuyền: Bây giờ 11h35, đang phơi chưa khô.Phơi bằng đèn, điện chùa mà. Mai mặc.
(Cuộc bình luận này còn nhiều nội dung nhưng tế nhị nên xin chỉ được trích đăng đến đây. Nếu có nhu cầu tìm hiểu thêm xin vui lòng liên hệ: quakhuxaroi@gmail.com).

**********

Ngày 4 tháng 3 năm 2004: Nhận thức về hiện thực khách quan trong con mắt của các "triết gia"

Thấy mọi người ăn gần hết cái bánh, GS Hiển vộ vàng thốt lên: "Ô"
Lại là một câu danh ngôn chứa chân lý bất hủ rồi. Xin thưa, chỉ một từ "ô" thôi nhưng chưa đựng bao nhiêu tri thức triết học đấy ạ.
- "Ô", chỉ sự bất ngờ của GS trước hiện thực khách quan đang diễn ra. Từ đó cho ta thấy hiện thực khách quan luôn vận động, biến đổi không ngừng, làm nhận thức của chúng ta nhiều khi không theo kịp, nhiều khi phải bất ngờ thốt lên như trường hợp của GS Hiển là một ví dụ điển hình.
- Nó mang tri thức về lý luận nhận thức:
+ Nhận thức của con người luôn lạc hậu hơn so với hiện thực khách quan.
+...
Ngoài ra, còn cho thấy căn tính của con người là thích ăn, thích ăn bánh đa như trường hợp của GS (TS Phước)

**********

Ngày 11 tháng 3 năm 2004: Nội dung, diễn biến, ý nghĩa của cuộc "đại chiến lịch sử"

Ngày hôm qua, vào lúc rạng sáng, Phòng 1 đã phải đối đầu với một hiểm hoạ lịch sử chưa từng thấy. Khi dịch cúm gà vẫn còn tự tung tự tác ngoài tầm kiểm soát, khi những mối tình cay đắng vẫn còn ngậm ngùi nuốt lệ, khi những lời tỏ tình 8-3 vẫn còn vường vấn trên cổ họng, khi những bàn phím còn lạch tạch những tiếng mổ cò... thì bọn muỗi chết tiệt đã đồng loạt khai mào vào "địa phận cấm" đã được khoanh vùng của phòng 1. Chúng đã liên tiếp gây ra những vụ đụng độ với lực lượng an ninh phòng 1. Dù đã cảnh giác từ rất nhiều ngày nay với những vũ khí tối tân như: chăn, gối, màn một và áo khoác nhưng lực lượng an ninh vẫn phải bất lực trước những đợt tân công liên hoàn của địch. Tiến sỹ - Đại tá Tạo chỉ huy đội cận vệ giăng lưới bắt đối thủ hòng bảo vệ tính mạng của giáo sư - Đại tướng Vũ Xuân Hiển và Cử nhân - Binh nhất Vũ Minh Tình. Trong thời gian chiến đấu, nhiều máu xương đã đổ xuống. Đại tá Tạo liên tục thốt lên những lời trời ơi đất hỡi trước thất bại thảm hại của quân đội nhà.
Tuy nhiên, được sự chỉ huy cực kỳ sao sát của Ban chỉ huy quân sự phòng 1, giặc muỗi đã từng bước bị tiêu diệt và đẩy lùi.
Cuộc chiến có thể được chia thành 3 giai đoạn

Giai đoạn 1: Giai đoạn phòng ngự không tập trung

Đây là giai đoạn quân đội phòng 1 đổ máu nhiều nhất. Giai đoạn kéo dài từ 12 giờ đêm ngày 10/3 đến 1 giờ 30 phút rạng sáng ngày 11/3. Trong giai đoạn này, nhiều chiến sỹ phòng 1 đã bị thương được đưa về tuyến trên chữa trị nay đang chờ Bộ Giáo dục chứng nhận là Thương binh trong kháng chiến chống muỗi, điển hình là Tiến sỹ - Đại tá Chỉ huy quân sự Tạo.

Giai đoạn 2: Giai đoạn giành thế chủ động trên chiến trường. Giai đoạn này được chia thành 2 giai đoạn nhỏ:

1. Giai đoạn bật dậy mắc màn đồng loạt của đội cận vệ:
2. Giai đoạn diệt giặc trong màn.
Theo thống kê sơ bộ của nguồn thông tin không chính xác, bên phía quân đội muỗi đã bị diệt 3 tiểu đoàn với 133 lính cận vệ có trang bị tối tân. Bên phía quân đội phòng 1, lực lượng được đảm bảo và tước được nhiêề khí giới của giặc trên da thịt.

Giai đoạn 3: Gia đoạn hòa bình lập lại và xây dựng kế hoạch 01 ngày của quân đội phòng 1.

Sau khi bị tổn thương nặng nề của quân đội muỗi, mặc dù vẫn cực kỳ hống hách, hiếu chiến thách đấu bên ngoài thành trì Phòng 1 nhưng với chiến thuật ủ quân chờ thời cơ của quân đội phòng 1, giặc muỗi phải tạm thời rút lui. Bầu trời hòa bình được thiết lập lại ở phòng 1 và quân đội phòng 1 trong bữa tiệc chiến thắng đã gào thét lên những tiếng kêu đầy thách thức làm kinh động cả xóm trọ trong đêm khuya yên tĩnh, sau chìm vào một giấc ngủ đầy bình an với bức tường thành vững chắc bất khả xâm phạm ngoài biên giới.

Chiến thắng lịch sử của phòng 1 trước giặc muỗi đã để lại những ý nghĩa lịch sử to lớn.
- Nó đã đập tan chế độ muỗi rệp đã thống trị mấy tháng qua, lập lại sự bình yên cho dân tộc. Chiến thắng đã mở ra một kỷ nguyên mới cho dân tộc phòng 1 - kỷ nguyên độc lập, tự do, không bóng muỗi.
- Chiến thắng cũng là bài học xương máu cho các phòng anh em nhất là phòng 7 khi mà diễn biến hòa bình của giặc muỗi vẫn đang diễn ra hết sức phức tạp.
- Chiến thắng giặc muỗi ngày 11/3/2004 của quân đội phòng 1 là nguồn cổ vũ động viên to lớn cho anh em xóm trọ Bùi Xương Trạch và giới sinh viên Việt Nam trong cuộc chiến không ngưng nghỉ với nhiều thứ giặc: giặc muỗi, giặc đói, giặc lười, giặc "cháy túi"...
- Chiến thắng cũng là sự vận dụng nghệ thuật quân sự tài tình của quân đội phòng 1. Đó là nghệ thuật tập hợp quần chúng, nghệ thuật chớp thời cơ...
Từ nay, phòng 1 lại bước vào công cuộc ngủ và học tập đầy cam go, thách thức, đòi hỏi sự đóng góp của cả dân tộc. Bài học kinh nghiệm rút ra sau chiến dịch là phải thường xuyên vệ sinh nhà cửa, chuẩn bị mọi lực lượng sẵn sàng chiến đấu với không chỉ giặc muỗi. Sau chiến dịch, Bộ Tổng tham mưu có lời kêu gọi tha thiết với đặc biệt là GS Hiển hãy giữ lấy nền nhà sạch sẽ sau mỗi buổi "ngậm bòn hòn" nấu cơm.
Hy vọng rằng, với nội lực hiện có và tinh thần chiến đấu không biết mệt mỏi của truyền thống dân tộc, phòng 1 sẽ vượt qua mọi khó khăn để giành mọi thắng lợi xây dựng chủ nghĩa giàu có mà quá trình quá độ của nó là giai đoạn chủ nghĩa học tập tốt. (Theo "the time của Phòng 1" - người ghi sử: nhanhlanrung_mt).

Cùng ngày, GS Hiển cũng đưa ra lời bình về sự kiện trên:

"Cuộc chiến của chúng ta đã giành được thắng lợi vẻ vang. Mặc dù không biết đã bao nhiêu máu xương của anh em đồng đội phòng 1 nhưng đó là một mốc son chói lọi đã ấn thêm một trang sử vàng của anh em xóm trọ Bùi Xương Trạch.
Địa linh không chỉ sinh nhân kiệt, địa linh còn sinh ra những dũng sĩ diệt muỗi, điển hình là thương binh, Tiến sỹ Tạo. Anh để lại một phần máu xương của mình trong chiến dịch diệt muỗi. Mặc dù anh đã bị thâm tím bởi đợt tấn công của đại dịch muỗi.
Nhưng anh em luôn hô vang khẩu hiệu:
"Chúng ta thà hy sinh chứ nhất định không chịu thất bại trước kẻ thù (đại dịch muỗi)"
Vâng, quả thực là một khẩu hiệu vĩ đại chưa? Nhưng qua chiến thắng này, chúng ta khẳng định một chân lý, nếu chúng ta có sự đoàn kết thì chúng ta có thể chiến thắng bất kỳ kẻ thù nào dù chúng có được trang bị vũ khí là tối tân nhất.
Thắng lợi này là sự vận dụng sáng tạo của Triết học Mác-Lênin vào thực tiễn cụ thể, vào những điều kiện nhất định để làm nên chiến thắng đại dịch (GS Hiển)".

***********

Ngày 15 tháng 3 năm 2004: Trở về xóm trọ cũ 133 Bùi Xương Trạch

Tôi vừa bước vào xóm, đầu tiên là ngó nghiêng ngay vào phòng 1, đặc biệt không thể bỏ qua được phòng 2 - căn phòng mà một thời gian ngắn tôi đã gắn bó với nó.
Định hù dọa chơi một quả bất ngờ tới mọi người nhưng không thành vì anh Tạo đã nhận biết được là nhà mình có khách (nhưng tất nhiên là không biết được đó là tôi). Khi biết người khách lạ đó chính là tôi thì thật là "xung xướng". Mọi người đã gặp lại nhau sau hai tháng rưỡi xa cách. Nhưng phòng 1 lại thiếu một thành viên, đó là ca sỹ Minh Tình. Ca sỹ về để "nạp đạn".
Buổi hàn huyên sau bao lâu xa cách cũng chưa thể chấm dứt hết được (vì có rất nhiều điều mà, nhưng thời gian lại lâu thế cơ mà)
Mải lan man quá, giờ mới đi vào vấn đề chính. Xin lỗi quý vị nha. Buổi tối ngày 14/3/2004, một sự kiện đã diễn ra tại phòng 7. Đó là cuộc trổ tài của 2 "đầu bếp" (oai ghê). Cũng có thể gọi như thế được chứ vì dù sao mọi người: Huyền, Châm, Phước, Tuyền, Tạo, Hiển cũng được một bữa tiệc nho nhỏ. Chỉ tiếc là không có những khuôn mặt của Tình, Nga, Hạnh, Hồng thôi.
Chấm dứt hiệp 1, tạm gọi là "hiệp ăn uống mặn". Sau đến hiệp 2 - "hiệp ăn uống ngọt". Vừa là liên hoan gặp mặt cũng là tổ chức sinh nhật cho Châm. Híhí (lại cười nữa rồi). Chính trong buổi tiệc này, mọi giọng ca: ca sỹ, cốc sỹ, bô sỹ và bơ sỹ... lại được "lăng xê". Nói vậy thôi, xóm này vốn Văn nghệ - Thể thao mà...
Túm đi rồi túm lại. Hic hic hic... cuộc vui nào rồi cũng đến hồi kết nhưng chưa hoàn toàn hết. Vì sao ư? Vì còn ngày 15 - ngày hôm nay. sự xuất hiện thêm một nhân vật - Tình - em ruột của anh "Tịnh". Ha ha, ca sỹ ấy vừa ở quê lên. Một điều tất nhiên là phải có quà rồi (điều này mới là chính).
Thôi tạm dừng vì phải đi ăn cơm. Thông báo, bữa cơm hôm nay do Giáo sư kiêm nhà bác học Hiển thể hiện tay nghề. Nói nhỏ nha: không biết có ăn được không nữa?" (Huyền Phòng 2)

*********

Ngày 19 tháng 3 năm 2004: Kể chuyện 133

Hôm nay tôi thấy lòng buồn
Lộc non thay lá vấn vương đợi hè
Người đi khuất nẻo sơn khê
Còn ta một bóng ê chề đợi ai
Xóm trọ buồn hơn, sáng nay
Một mình ta với những ngày ước ao
Chuyện hôm xưa buồn làm sao
Chiếc xe đạp cũ lẽ nào đã "đi" (Tôi vừa mới mất chiếc xe đạp ở xóm trọ này)
Cuộc đời chẳng hết ngờ nghi
Bạc đầu mới biết những gì lầm sai
Tuổi trẻ này chẳng đợi ai
Đàn buồn một tối nhả hai phím sầu
Em xa và lòng anh đau
Chưa lần gặp gỡ bạc đầu sóng thương
Chúng mình mỗi đứa một phương
Càng xa càng nhớ, vấn vương với buồn
Bây giờ trời đổ mưa tuôn
Nỗi buồn anh gửi hoa tigôn bên nhà

Giáo sư, Tiến sĩ đi xa
Cử nhân mãi cứ buồn ra, buồn vào
Nhớ lúc này thường hay cãi nhau
Thường ngày ở huyện, chuyện cũ lâu quá rồi
Ai biết Giáo sư nhà tôi
Xuất thân khoa Triết bẻ đôi phạm trù
Chẳng ai cãi được Giáo sư
Mác-Lênin đã thấm từ tâm gan
Chớ ai có dại làm càn
Nhươờg thì chớ kẻo mất hàm Cử nhân
Giáo sư quê ở Cẩm Văn
Cẩm Giàng tên huyện chính rằng Hải Dương
Từ ngày vào xóm Bùi Xương
Tình yêu đầy túi với phong trần lãng du
Hỡi ai có mắt như mù
Mở ra mà ngắn Giáo sư nhà này
Tiếng hát ai sao mê say
Vẳng bên tai mãi những ngày nhớ thương
Bây giờ kể chuyện Gia Lương
Gia Lộc Huyện, tỉnh Hải Dương nhà mình
Đi qua có mấy đầu đình
Liệu mà ngả nón trông đình, đình cao
Kể rằng, chuyện Tiến sỹ Tạo
Hay buồn hay ngủ, hay nói vào, nói ra
Ngài làm vui cửa, vui nhà
Bằng những câu hát cười ra đằng mồm
Chuyện ngài này rất lôm côm
Đêm nằm chẳng chịu gối ôm một mình
Chân tay toàn bất thình lình
Miệng thì lẩm bẩm: ừ chúng mình yêu nhau
Sự đời sao lắm buồn đau
Cho nhân thế mãi về sau nực cười
Các ngài giờ đã đi rồi
Mình tôi cũng với những lời ái oan


Tháng Ba thềm tím hoa xoan
Vườn thơm hoa bưởi người ngoan ngát tình
Mùa xuân là của chúng mình
Buồn mà đẹp những mối tình thuở xưa
Đêm qua anh mới nằm mơ
Thuyền hoa em đã cập bờ sang sông
Sáo buồn sáo hát đêm đông
Nhành lan tím chẳng đợi mong một người
Em về bên ấy xa xôi
Anh buồn và cứ mãi ngồi nơi đây
Đàn ghita đã đứt dây
Tình ta chuyện của những ngày đã qua

Quán chát bên đường đợi ta
Bàn phím ngóng chờ mình ra giải sầu
Làm sao cho hết thương đau
Nick hư ảo có vơi đã nỗi buồn
Đời là vận động luôn luôn
Ông trời đâu dễ lại tuôn giọt tình
Thien_giathi (nick Giáo sư) thấy bất bình
Fan_juventus (nick TS Phước) vẫn một mình đợi ai
Tuyen_enter (nick Ths Tuyền) vẫn nằm dài
Asthmacat (nick của Huyền phòng 2) chuyện những ngày đã qua
Cusoctinhyeu (nick của TS Tạo)điêu ngoa
Phươngcham (nick của Châm phòng 2)đi để nhạt nhòa nhớ thương
Forever_mylove (nick của Nga - Phòng 2) vấn vương
Dong_song_bang (nick bí ẩn Ths Tuyền hay chát) mãi một đường khát khao
Kiniemchieumua (nick của Hoài - K47KHQL) hôm nào
Mãi là một thủơ chẳng hiểu sao rất buồn.
(nhanhlanrung_mt)

Ngày 23 tháng 4 năm 2004: Sỹ tử mộng du

Tôi không phải là người thích dậy muộn nhưng khoảng thời gian gần đây đã làm tôi phải đi ngược lại với chính quy luật đó. E hèm! Bây giờ là 9h20' thứ Ba ngày 23/3/2004 (Rất may là trời mưa phùn và lạnh cho nên tôi có lý do để ngủ thêm).
Mỗi sáng thức dậy tôi "thường" đánh răng, rửa mặt hơi lâu. Không phải vì người tôi bẩn mà vì tôi vừa suy nghĩ và suy tư lại vừa suy diễn... Xem ngày hôm nay mình sẽ làm gì. Và các bạn có biết tôi sẽ làm gì ngày hôm nay không? Chắc là không rồi. Câu trả lời là tôi sẽ chẳng làm gì cả vì tôi đã ngủ dậy đâu, mà chưa ngủ dậy thì làm sao mà đánh răng, rửa mặt được, mà đã không vệ sinh cơ thể thì làm sao mà suy nghĩ được, mà đã không suy nghĩe thì làm gì mà làm việc được.
Đói quá! Còn 2 tiếng nữa mới được ăn cơm. Ừm, mình phải làm gì bây giờ nhỉ? À nhớ rồi, bây giờ mình phải ghi nhật ký vào sổ phòng 1. Ơ, thế từ nãy mình làm gì nhỉ, mình đã ngủ dậy đâu? Ôi, ta đang mơ hay tỉnh đây? Trời mưa - Đói - Nhớ em... Trời ơi ta đau đầu quá. Ah............
Bụp! Úi, mnột chiếc bánh mỳ. Ồ không, một con chuột rơi. Trời, tội nghiệp con chuột. À quên, tội nghiệp tôi quá; đến ngủ mà cũng không xong. Ừ, dậy thôi. Ơ, nhưng ai đang ngồi ở bàn kìa nhỉ? Hình như là mình? ĐÚng rồi. chính là mình. Ơ, thế ai đang nằm ở giường kia? Phước à? Không. Ôi, thế thì có trời mới biết được... (Còn nữa) (copyright buingoctuyen.co,tld)

6h25'

Mới ăn cơm xong, "phê" quá! Muốn ghi lại "tên đệm" của 5 người phòng 1 và phòng 7 - "Ngũ hổ tướng":
1. Ngẫu tượng: Vũ Xuân Hiển - Idola
2. Đốn ngộ: Nguyễn Văn Tạo
3. Thiên lý: Lê Đình Phước
4. Hổ lốn: Bùi Ngọc Tuyền
5. Bát nhã: Vũ Minh Tình
He he he! Tên hay nhỉ?
(TS Phước)

*********

Ngày 25 tháng 3 năm 2004: Kỷ niệm ngày xưa và chuyện của bây giờ

Đã gần một năm rồi - cái ngày mà chúng tôi rời xa khỏi KTX Mễ Trì. Vâng, thời gian chẳng đợi ai bao giờ và KTX với 5 anh em chúng tôi giờ chỉ còn là kỷ niệm - những kỷ niệm vui và cả những kỷ niệm buồn chẳng thể gọi thành tên...
Phòng 501 ngày ấy, tôi đã đến, đã ngơ ngác trong ngày đầu tiên anh trai dẫn tới nhập phòng, đã lưu luyến ngày chia tay nhau trong mùa hè đầy nhớ thương, kỷ niệm ấy. Làm sao có thể quên những ngày chúng tôi được sống bên nhau. Phước Bắc Ninh - Phước cận - Phước hâm - Phước hôi với cặp kính bác học và khuôn mặt vắt ra sữa. Tuyền Lạng Sơn mang đầy bức xúc với những lần nhịn cơm đi chát, khoả thân trước mặt BQL Ký túc xá (chuyện là khi Tuyền đang khoả thân "khoe" với bè bạn, đúng lúc ấy là giờ BQL Ký túc xá đi kiểm tra. Eo ơi!). Hiển Hải Dương với thứ "văn hóa Hàng Giang" được cấp thương hiệu độc quyền của Cục Sở hữu trí tuệ và tài nó có thành không, nói không thành có độc nhất thiên hạ. Tạo Gia Lộc (Hải Dương) mơ màng trong giấc ngủ đọng thành lời và những cái nghiến răng ken két hòa cùng bản nhạc đêm đông. Quỳnh Phú Thọ nóng nảy, giận dữ với tài đá bóng và đạp bàn ghế cùng cách ăn mừng "bàn thắng" làm điếc tai dân chúng. Thế Lạng Sơn điềm tĩnh trong giấc ngủ nằm sấp và lối chơi cờ bất khả bại, cùng đó là những gói mì tôm thơm phức sau mỗi tối thắng bạc. Biên Cao Bằng lầm lũi, lạnh lùng ngay cả trong hội bạc và miệng chúm chím, thơm nức mùi thuốc lào sau mỗi lần không thể "kìm hoãn sự sung sướng". Hoài Thanh Hóa với cặp mắt lừ lừ và phần bụng có tài lượn lờ như sóng biển và một cử chỉ ngoan ngoãn như cậu bé lớp 5 vừa học xong môn Đạo đức với hành động trả lại ví đánh rơi cho cô bé Khoa Văn xinh và duyên đến hết chê. Minh Yên Bái, quoái kiệt trong những người cẩn thận và "dễ tính" với những lần gào thét, bàu nhàu khi đồ đạc đột nhiên bị chuyển dịch khỏi vị trí cố hữu. Và tôi, một chàng trai Hà Nam ít nói, ít tham gia vào những cuộc tranh cãi, chưa một lần sang C (KTX của các nữ sinh viên) và tài về quê sau mỗi ngày thứ 6... 10 con người, 10 tính cách và 10 tiếng nói, chúng tôi đã sống với nhau cũng chẳng mấy khi hòa thuận nhưng khi chia tay nhau lại lưu luyến đến vô cùng. Một két bia trong bữa liên hoan, mấy cân bún và vài cân hoa quả sắm được từ tiền cắm đầu năm ở KTX, ấy vậy mà cũng để lại biết bao nhiêu kỷ niệm.
Rồi những đêm liên hoan văn nghệ ở Nhà văn hóa KTX Mễ trì, tôi thấy rõ mọi người hân hoan với những chiếc băng rôn cổ vũ tôi. Một hay hai lần gì đó cả phòng rủ nhau ăn cơm chung rồi vét nhẵn như chùi ở căng tin nhà cô Hải vui tính. Những đêm không ngủ luận bàn về triết học hay tâm sự chuyện tình yêu. Cái ngày mà thằng Phước say mèn trong cơn thất tình định lao đầu xuống tầng 1 KTX tự tử và cuộn băng cùng những lời tâm sự trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh giống như một kẻ điên loạn, phá phách vẫn còn đó những dấu ấn. Những trận bóng đá cúp C1 không ngủ, âm vang biển trời KTX và Tiger cup trèo bàn, đá ghế, hò hét, ôm ấp ở căng tin mỗi khi Đội tuyển Việt Nam ghi bàn. Cả cái ngày "viêm màng túi", vượt tường hái trộm hoa làm quà sinh nhật cho cô bé Phòng 410 C2. Vui thật.
Tất cả đó là kỷ niệm, là quá khứ tưởng gần mà cũng xa xôi, là tình yêu muộn mằn và những tiếc nuối cho tháng ngày xưa cũ.


Ngày hè đến rồi qua và chúng tôi dáo dát như chim vỡ tổ. Ngày nhập học, trở lại KTX, nhìn khung cảnh nơi đây mà buồn quá: "Cảnh cũ người xưa luống đoạn trường". Tôi vu vơ với những nỗi suy tư, chẳng biết có bao giờ tìm lại được một 501 như trong ký ức. Buồn. Tôi đã buồn nhiều lắm. Muốn lại được sống cùng mọi người. Rồi duyên kỳ ngộ đưa đẩy tôi đến đây, xóm trọ Bùi Xương Trạch để làm nên một nửa 501 ngày xưa (có 5/10 cựu thành viên Phòng 501 đã về trọ ở nơi này). Vầng trăng không còn được tròn trịa, viên mãn như ngày nào nhưng vẫn còn đấy những khuôn mặt ngày xưa tuy ít ỏi nhưng vẫn hồn nhiên, vui vẻ như thuở nào. Nhưng có khi trăng khuyết lại là vầng trăng đẹp nhất vì đó là vầng trăng mang sức sống, vầng trăng của sự hướng tới, sự tìm tới viên mãn mà vẫn tình tứ như mạch thơ, nguồn thơ của "rượu bầu thơ túi".
Bao nhiêu sự kiện đã xảy ra với cái nghĩa thực sự của cuộc đời. Ba nguy cơ với 3 chiếc xe đạp của 3 anh em phòng 1 chúng tôi và rốt cuộc tôi là người rủi ro nhất (3 chiếc xe đạp của ba anh em bị kẻ gian định lừa lấy trộm nhưng cuối cùng chiếc xe của tôi là chiếc xe duy nhất "không cánh mà bay"). Song, bù lại, chúng tôi có thời gian để bên nhau trong những đêm đông rét mướt. Kỷ niệm của KTX ngày xưa luôn dội về trong những bữa tiệc nho nhỏ đầm ấm không khí gia đình do chính bàn tay của những "nghệ sỹ chân chính" tạo nên.
Muốn hay không số phận cũng đã đưa chúng tôi đến với nhau dù muộn mằn nhưng đầy ý nghĩa. Một vài khoảnh khắc trong tương lai sẽ đến và chúng tôi lại phải xa nhau để về với những làng quê - nơi mình đã sinh ra và ra đi dựng xây quê hương xóm làng quê cha đất tổ. Nhưng mãi còn đó là tình yêu, là kỷ niệm, là những ngày xưa dấu yêu của Phòng 501, của xóm trọ Bùi Xương Trạch khó quên.(CN Tình)

***********

Ngày 11 tháng 5 năm 2004: Tâm sự với Nhật ký

Nhật ký ơi ta buồn kinh khủng! Ta chẳng muốn làm gì hết. Kỳ thi đã đến rồi, một năm học cũng sắp hết rồi. Buồn quá Nhật ký ơi. Phòng mình giờ chỉ còn có hai người nấu cơm và ăn cơm với nhau thôi. Giáo sư đã bỏ cảnh "tay lấm, chân bùn" để ra thành phố ngao du với bọn nhăng cuội rồi. Trời thì nóng kinh khủng mà phòng mình thì chưa có quạt. Có sơ tán sang phòng 7 thì cũng chỉ được đôi chút thôi chứ,phải không Nhật ký. Bố tôi cho tôi tiền lên mua quạt mà Giáo sư thì cứ chống phá dã man quá. Nóng quá Nhật ký ơi. Lại còn buồn và lo nữa chứ.
Sao mùa thi năm nay thiếu nhuệ khí thế. Mình chẳng buồn đến chuyện thi cử gì cả. Năm trước tầm này ở KTX sôi động lắm Nhật ký ạ.
Phòng 3 mới chuyển đi rồi Nhật ký có biết không? Tiến sỹ và Giáo sư cứ buồn ngẩn ngơ như chó mất "ấy" vậy. Nó làm cho nhà này thành cái nhà mồ mất rồi. Trông thằng Tuyền ăn cơm một mình tội quá. Có người bảo không có gì buồn hơn, phải ăn cơm một mình. Mà có khi thế thật, Nhật ký nhỉ? Mình xem phim hay thấy cảnh những bà mẹ già ngồi một mình bên mâm cơm với bát cơm đầy nóng hổi. Một bát cho mẹ còn một bát mẹ chờ đứa con liệt sỹ của mẹ đấy. Nhật ký có thấy buồn không? Vậy mà thằng Tuyền đang phải sống trong cảnh ấy đấy. Phòng mình không cho thằng Tuyền ăn cơm chung đâu bởi vì muốn thằng Phước nó về ăn cơm chung với thằng Tuyền, Nhật ký ạ. Nhưng năm học cũng sắp hết rồi còn gì. Chắc sang năm anh em bọn tôi lại mỗi người một nơi thôi Nhật ký ạ. Ở với nhau một năm trời mà hình như chẳng ai hiểu ai cả. Nhiều lúc bọn tôi sống căng thẳng lắm Nhật ký ơi. Có lẽ không ai bỏ được một phần sỹ diện và ích kỷ của mình. Riêng mình thì chẳng có vấn đề gì cả. Mình muốn anh em dù nghèo khó nhưng luôn có nhau là được. Ở nhà, anh trai mình dù rất nóng tính và hay cãi nhau với mọi người nhưng anh chẳng bao giờ nặng lời với tôi cả. Mà đã là anh em thì không bao giờ chê trách nhau bao giờ đâu, phải không Nhật ký. Anh trai tôi quý tôi lắm. Có miếng ngon anh cũng dành cho tôi dù tôi đã lớn thế này rồi còn gì.Lần nào về quê anh cũnG hỏi han tôi rất tỉ mỉ. Anh bảo mày có tính hay tin người, ra ngoài đời không cẩn thận sẽ khổ cho mà xem. Lúc nào anh cũng coi mình như một cậu bé vậy. Anh đã có gia đình giêng rồi, đã có bao nhiêu chuyện phải lo lắng nhưng anh vẫn chẳng bao giờ quên quan tâm đến mình, Nhật ký ạ. Cuộc sống gia đình anh cũnG vất vả lắm. Mà Nhật ký có biết không, vợ anh lại sắp có em bé đấy. Thế là mình lại cũng sắp có thêm một đứa cháu rồi. Cháu của mình đứa nào cũng nghịch ngợm nhưng lại rất quý chú và sợ chú. Mình hay dậy hát cho bọn chúng. Mới có ba, bốn tuổi mà chúng đã thuộc bài "Ca dao em và tôi" này, "Chân quê" này... Giờ mình đi học xa, ở nhà lúc nào bọn nó cũng nhắc đến chú thôi.
Đó là cuộc sống của mình ở quê. Còn ở trên này, mình buồn lắm, vừa xa nhà, vừa phải lo biết bao nhiêu là việc. Hồi chưa vào Đại học, ở nhà mình cũng chẳng giúp được mấy cho gia đình, suốt ngày chỉ có học thôi. Bố mẹ mình hay mắng mình về tội học khuya rồi lại ngủ gục trên bàn học ở trong phòng. Mình hay có tính ngủ gật mà. Mình không sao chống lại được cơn buồn ngủ. Mình đã nghĩ ra đủ mọi cách rồi: thau nước và chiếc khăn mặt thường trực bên cạnh, đi dạo, tự đánh mình mỗi khi buồn ngủ... Bây giờ hình như đã qua những ngày tháng ấy rồi. Mình không cònphải chống lại những cơn buồn ngủ kiểu này nữa.
Xóm trọ của mình bây giờ có nhiều đổi khác lắm nhưng hình như càng ngày nó càng buồn thì phải. Mình cũng buồn cực kỳ, không phải là nỗi buồn giống bác Tạo, bác Hiển hay chú Phước mà nỗi buồn của mình cứ vẩn vơ thế nào ấy, không phải buồn vì người mà hình như buồn vì mình nhiều hơn. Mình thấy mình ngày càng lạ lùng, khó kiểm soát. Có lẽ mình phải xem xét lại chính mình thôi. Mình biết mẹ mình sống được đến ngày hôm nay là nhờ vào niềm hy vọng về mình. Mẹ đã bảo mình như vậy mà. Mình không muốn mẹ buồn. Mẹ mình đã khổ quá nhiều rồi. Nhưng mình phải làm gì đây Nhật ký ơi. Hãy giúp mình đi, mình bế tắc mất rồi. Cậu sinh ra từ Phòng 1 xóm trọ 133 Bùi Xương Trạch nhưng có khi cậu là ngươờ bạn rất thân của mình vì chỉ có cậu mình mới tâm sự những điều này thôi. Hãy luôn là như thế Nhật ký nhé. Thôi tôi phải đi nấu cơm đây. Bác Tạo bác ấy lại ngủ "trái mùa" rồi. Mà đã 10h30' rồi còn gì. Chiều nay còn học Lịch sử Đảng nữa chứ...(Vũ Minh Tình)

**********

Ngày 26 tháng 5 năm 2004: Đêm mùa hè sôi động

Thường ngày Sơn đến xóm trọ này thì chẳng ai buồn để ý nhưng hôm nay thì lại khác. Một cái đầu tuy hơi ít tóc (ông Sơn này đầu hói mà) nhưng lại có những đường chải ấn tượng; bộ áo sơ mi màu nâu đen bóng nhoáng có đến mấy Việt Nam đồng; một đôi dầy mõm cá sấu không chê vào đâu được và chiếc xe Bêcòng - niềm mơ ước của triệu cô gái. Anh lừ lừ tiến vào xóm trọ trong cái chạng vạng của một buổi tối mùa hạ. Khuôn mặt già dặn và một dáng người tuyệt dẻo. Cả xóm trọ như muốn reo lên: A, anh Sơn.
Chị "Oanh cà" (biệt danh của anh Thanh Hóa - Phòng 4) không dấu nổi sung sướng, với cái giọng chua loét của con gái Thanh Hóa the thé vang lên những câu tức tưởi:
- Trời ạ, Sao trên đời lại có thằng ít tóc mà trông phê thế. Cái đất Thanh Hóa "khỉ ho cò gáy", rộng thì rộng thật mà toàn toọc của mình sao có thể kiếm được một tay "đỉnh" như thế này. Cha bố nó chứ...
Bé Tuyền thấy anh Sơn đến thì mừng ré lên, ngay lập tức sấn sổ đến đòi qua anh Sơn. Cái giỏ xe rỗng tuếch và mặt hắn thì sị xúông như bánh mì chấm nhầm... "sữa". Thường ngày anh hay mua quà cho bé lắm mà. Lúc thì búp bê, lúc thì cái quần sà lỏn màu tím hoa cà đẹp ơi là đẹp; lúc thì bộ đồ chơi điện tử hiện đại nhất có mặt trên thị trường... Vậy mà hôm nay, bé Tuyền dỗi anh đến trực khóc. Hiểu tâm lý trẻ con, anh Sơn âu yếm vuốt tay lên mái tóc dài, bồng bềnh nhưng quăn tít thò lò của bé Tuyền (hình như có một sự mặc cảm về số phận) và an ủi Tuyền bằng những câu nói âu yếm ngọt như bia Hà Nội đầu hạ:
- Anh sẽ đền bé bằng một trận bia tĩ tã, được chưa?
Như đánh trúng tâm lý của đứa trẻ có đến một tháng trời không có giọt bia nào vào mồm, bé Tuyền nhảy lên sung sướng:
- A! Uống bia. Uống bia. Uống bia!
Thế là bé ngay lập tức chạy vào Phòng rủ cạ Phước cùng đi. Cũng phải thôi, đời sinh viên sống xa nhà, tự lập, thường ngày có thèm bia thì cũng chỉ dám rót ít nước rau vào cốc cho nó vàng vàng giống bia vậy thôi chứ đâu dám lục khắp túi quần, túi áo để kiếm đủ 2000 bạc mà uống bia nhất lại là trong thời kỳ "đến ngày" như hôm nay. Vậy là mấy anh em đi uống bia. Những con dân có thói quen đi chát đêm khi đi qua số 86 Bùi Xương Trạch còn nghe thấy rõ tiếng của bé Tuyền:
- Cho 2 chai bia và 2 đĩa lạc luộc.

Lại nói chuyện xóm trọ. Thấy anh Sơn đẹp giai phong sờ độ đến xóm trọ, nhỏ to mấy câu gì đó với Tuyền_enter rồi mấy tay bỏ xe, bỏ ngựa,hí hửng đi đâu đó, chị "Oanh cà" đã thấy nghi nghi. Với tài thao lược và chỉ huy quân đội, chỉ trong chốc lát, chị đã tập hợp khá đông quân số và tiến hành truy sát đối tượng. Cuộc truy lùng chẳng tốn nhiều thời gian đã có kết quả. Đoàn quân tinh nhuệ với trang bị toàn quần sà lỏn và áo may ô, ầm ầm tiến vào số 86 Bùi Xương Trạch - nơi 4 tay sinh viên đẹp giai đang tỉ tê chuyện tình yêu bên 2 chai bia chỉ còn dính đáy và 2 đĩa lạc luộc lổm ngổm vài "cọng vàng khô". Vừa trông thấy đám quân đội chẳng mấy thiện chí kia, anh Sơn đã tái mét mặt định tìm đường lẩn trốn vào WC mà chúng tôi gọi là Would Cup nhưng mọi chuyện đã quá muộn. Sau đó người ta thấy nhiều lắm những tiếng keng keng giống như tiếng những cốc thủy tinh chạm vào nhau hoà cùng với những tiếng ca lảnh lót của những chú chim họa mi Thanh Hóa làm nên bản tình ca đêm mùa hạ Ấn tượng - Lãng mạn - và Khó quên

12h30' rạng sáng ngày 26 tháng 5 năm 2004

Đoàn quân ngớp bia tĩ tã quay trở về xóm trọ. Đội hình được chia thành 3 chiến tuyến rõ rệt. Sau cùng, chốt hạ là tôi cùng với 4 chàng ngự lâm đến từ Lạng Sơn, Tuyên Quang, Phú Thọ và Bắc Ninh với hàm số tên tương ứng: bé Tuyền, Mộng Tuấn, Út Nam và Chùa Phước. Phía trên, ở khu trung tuyến là anh Sơn hào hoa lõng tõng cất những bước đi không mấy nhẹ nhàng và chị "Oanh cà" è đầu, è cổ dắt chiếc xe máy hình như quên chưa về số. Trên hàng tiền đạo là Lân "của" Giáo sư và bác Tạo L đang tìm đủ mọi cách để trọc thủng lưới đối phương. Với sơ đồ chiến thuật 5 - 2 - 2, cho thấy đây là một đội hình được tổ chức một cách hiện đại với một hàng hậu vệ vững chắc được tổ chức tốt và một hàng tiền đạo đủ mạnh và đủ sắc nhọn để trọc thủng "lưới" bất cứ đối thủ nào.
Tưởng như câu chuyện sẽ kết thúc ở đây. Nhưng không. Một hiệp đấu còn khốc liệt hơn nhiều đã diễn ra sau đó và kết thúc tự lúc nào không rõ.
7 giờ sáng ngày 26 tháng 5 năm 2004, tôi trở dậy trong cái vắng lặng của xóm trọ Bùi Xương Trạch. Dàn hoa tigôn vẫn thế, nở rõ đẹp bên khung cửa nhà cô hàng xóm khó tính và tiếng chim trong lồng hót véo von trên sân thượng cánh hữu. Lúc đó, cánh cửa 8 phòng có số và 1 phòng không số vẫn im ỉm đóng. Ngơ ngác kiểm tra hiện trường, tôi chợt nhận ra những điều mà tôi đã không được chứng kiến trong đêm hôm qua vì đã lỡ ngủ quên. Chiếc quần sà lỏn anh Sơn mượn bác Tạo nằm lay lắt dưới nền nhà, cạnh chỗ tôi nằm nhưng người thì đã mất hút không tăm tích. Trên bàn chỏng trơ một cái thìa, một đôi đũa gác lên cái bát loang loáng nước màu nhánh đen, vỏ của 3 quả trứng vịt lộn đã từ giã ruột chẳng biết tự lúc nào. Bên phòng 7, bé Tuyền lục cục dậy múc nước và làm hành vi gì đó tôi không thể đoán ra được khi chưa tận mắt chứng kiến. Cơn tò mò được thỏa trí khi tôi bước vào Phòng với cái mùi nồng nồng, tanh tanh và nền nhà loang loáng nước. Tôi chợt giật mình hiểu ra: "À, chiến lợi phẩm?"
Như vậy, anh Sơn đã "tẩu thoát" không một dấu vết, để lại cho xóm trọ cái tĩ tã của một đêm chào mùa hạ hay hay. Hình như cả xóm trọ muốn nói nhưng chưa nói được với anh Sơn một câu đại khái rằng: Cảm ơn anh rất nhiều. (nhanhlanrung_mt)

***********

Ngày 26 tháng 5 năm 2004: Mùa hạ vắng

1. Thế là một ngày lại qua đi. Những cái oi ả của mùa hạ lại làm tôi nhớ đến những ngày trong KTX - nơi mà nước tắm là một vấn đề nan giải. Ở ngoài có nhiều cái mới và hay hơn nhưng thực sự tôi vẫn thích không khí ở trong KTX hơn.





2. Tưởng chừng cuộc sống ở 133 đã trở vào quên lãng nhưng phải nói rằng, những ngày này thật là vui và có nhiều kỷ niệm của buổi đầu hạ - khi mà chúng tôi đã đi được 1/2 quãng đường mùa thi và có sự xuâấ hiện của chị "Oanh cà" và Mộng Lân.





3. Tôi không biết có phải là vội vàng hay chủ quan hay không mà tôi nghĩ rằng, mình sắp có mối tình đầu của cuộc đời và thời sinh viên. Mỗi lần đi chát tôi lại mong nhận được tin nhắn của nàng. Và, các bạn có biết điều mà tôi mong ước nhất bây giờ là gì không? Đó là nàng nhận được món quà của tôi - món quà mà tôi và Phước đã hợp tác lập nên (Phước và tôi đi đưa quà cho nàng. Thật oái oăm, xe bị tuột xích 2 lần và Phước đều phải giúp tôi với bàn tay đầy dầu). Nàng ở trong KTX nên không nhận được hôm đó. Tôi buồn quá.





4. Đều đặn như mọi ngày, trưa hôm nay vắng quá. May mà tôi chiều nay được nghỉ. Thú thực rằng, tôi rất sợ lên trường vào thời gian này. Nắng - vắng và buồn. Tôi sợ rằng, 2 năm nữa thôi, cái khung cảnh này, những con người này và cả hàng cây sân trường chỉ còn là kỷ niệm. Một thời rồi mãi mãi. Tôi thích mùa hạ nhưng tôi sợ cảnh chia tay, tôi sợ, tôi sợ "Chào tạm biệt K47", tôi sợ phải "chia tay mùa hạ" (Chương trình văn nghệ chào sinh viên các khóa học tốt nghiệp hàng năm của Trường ĐHKHXHNV), tôi sợ phải chia tay mối tình đầu của tôi. Ôi, tiếng vê kêu và hàng phượng thắm có hiểu cho tâm trạng lúc này của tôi không? Tôi buồn lắm và sợ thời gian trôi, chầm chậm trôi. Nhưng không bao giờ dừng lại. Tuổi trẻ nào rồi cũng sẽ qua đi. Hôm nay tôi còn ngại ngùng chưa dám nói nhiều điều với bạn nhưng tương lai tôi sẽ nói nhiều hơn nhưng biết có còn gặp nhau hay không. Biết rồi sau sẽ ra sao.





5. Tạm biệt Hà Nội, tạm biệt 133, tạm biệt Nhân văn, mỗi chúng tôi lại quay trở lại quê hương nơi mà cảnh vật đã đôi phần xa lạ và thật xúc động xiết bao khi ta bắt gặp dòng sông, những con đường và cái oi nồng của trưa mùa hạ. Những cánh cò và cả đôồg xanh trải dài trong nắng hạ. Ta gặp lại tuổi thơ một thời đã mất. Bạn bè ơi có ai còn nhớ nữa không những buổi trưa hè tinh nghịch. Trở về quê hương gặp lại người thân mà lòng không khỏi nuối tiếc và thầm tự trách mình sao phụ bạc người thân khi mà hành trang trên vai không mang những gì lợi danh, không mang những gì có ích. Ôi cuộc đời! ta phải làm sao để mình sống có ích hơn để mình không phải hổ thẹn. Tiếng còi tầu vang lên mang theo một con người xa xứ trở về với quá khứ và tâm hồn chạy ngược thời gian. Đã qua rồi, tuổi trẻ đầy khát vọng nhưng chưa trọn tình yêu thương: kỷ niệm mối tình đầu.(Tuyen_enter)

**********

Ngày 8 tháng 6 năm 2004: Ngày thứ ba đáng nhớ

Hôm nay tôi cảm thấy mình vui hơn mọi ngày bởi vì tôi sẽ được gặp nàng vào ngày mai. Các bạn sẽ không thể biết rằng, ngày hôm qua tâm trạng của tôi thay đổi như thế nào. Từ buổi sáng tôi đã tìm gặp nàng nhưng không được và tôi đã rất thất vọng. Nhưng bạn biết không, cuối cùng thì tôi cũng đã nhận được tin nhắn.
Sáng nay, trời rất mát mẻ nhưng với cái đầu đầy triết học của mình, GS Hiển đang giảng "kinh" Mác-Lênin cho mọi người (trong khi TS Tạo đang rất bất bình và chỉ tìm cách dập tắt dòng chảy triết học của GS. GS đang đọc về Lênin. Như đã nói, trời mát mà còn như vậy, thử hỏi vào buổi trưa nắng gắt thì sao nhỉ. Hú hú hú, còn độc hại hơn nhiều các bạn ạ.
Không hiểu sao hôm nay GS ăn phải gì mà "nổ" kinh khủng. Chèm! Sáng nay tôi chưa ăn sáng cho nên mới có 10h mà đói quá. Tôi thề là tôi sẽ cai chát trong 24 giờ nữa.
"Úi giời, như cái thị mẹt" là lời mà TS Tạo đánh giá về 01 tiếng giảng giải của GS. Cuộc đấu tranh KHQL - vì triết học. Hú hú hú.

Phe Hiệp ước: TS Tạo, CN Tình
Phe Liên minh: GS Hiển
Dự bị phe Hiệp ước: Ths Tuyền
Dự bị phe Liên minh: TS Phước

(Tuyen_enter)

***********

Ngày 8 tháng 6 năm 2004: Túm "thóp" qua nick name

Trong thời gian gần đây, xóm trọ 133 Bùi Xương Trạch đã diễn ra những hoạt động internet sôi động, trong đó không thể không nói đến là hoạt động "chát chít". Theo phân tích của những chuyên gia thuật đoán số mạng cá nhân, chúng tôi có những lý giải thú vị về một số nick name tiêu biểu của 133 Bùi Xương Trạch:

1. tuyen_enter (Nick name của Thạc sỹ Tuyền):





Người mang nick này hẳn là người có tính tình cởi mở, phóng khoáng, nhanh nhạy.
- "enter" trong Tiếng Anh có thể tạm hiểu là sự "gia nhập", "tham gia", "vào"... = "sự năng động"
- Nhưng thật tiếc, trước đó lại là chữ "tuyen" = "tuyền" = "đen" nên có thể hiểu sự năng động kia theo nghĩa ngược lại của nó.
=> Tóm lại: Đây là một con người nhanh nhạy nhưng gian xảo và tàn ác...

2. fan_juventus1332000 (Nick name của Tiến sỹ Phước)

Người mang nick này hẳn là người rất yêu thể thao, rất yêu bóng đá, rất yêu Juventus FC
- "fan" trong Tiếng Anh có thể hiểu là "quạt" hoặc là "người hâm mộ"
- "juventus" là tên một đội bóng thuộc seri A - Italia
- "fan_juventus" vì thế có thể hiểu theo 2 nghĩa:
+ Yêu thích Juventus
+ Sẵn sàng "quạt" Juventus mỗi khi đội bóng này thất bại
=> Tóm lại: Đây là con người hai mặt, hay trở mặt và thay đổi sở thích bất kể lúc nào và trên lĩnh vực nào kể cả tình yêu.

3. nvtao1081_ql (Nick namne Tiến sỹ Tạo)

Người mang nick này thường có sự đa dạng trong tính cách
- "nv" có thể hiểu là "nhân văn", cũng có thể hiểu là "nhỏ vòi", "nài van"... tương ứng với những tính cách là điềm đạm, nhỏ nhen - nhút nhát, ham hố...
- "ql" được đặt sau cùng có thể hiểu là "quản lý", "quân lương", "quốc lộ", "quan lại" làm cho những tính cách đã nêu ở trên được bộc lộ theo những sắc thái khác nhau: khi thì rất chặt chẽ (quản lý), khi lại quá phóng khoáng (quốc lộ), khi lại quá tham vọng (quan lại), và khi lại rất coi trọng đến cái dạ dày (quân lương).
=> Người mang nick này thường là người đa mưu túc trí, giàu tham vọng, nhiều khi gian xảo, rất chú trọng đến đồng tiền và dạ dầy của mình. có thể rất thành công trong công danh (lên voi) nhưng cũng có thể thất bại thảm hại bất cứ lúc nào (xuống chó).(CN Tình)

Bình chọn các danh hiệu xuất sắc và "xuất sắc" nhất trong năm 2004

Một năm học sắp kết thúc, giờ đây là lúc các nhà chuyên môn bình chọn các danh hiệu. Sau đây mạng trực tuyến www.133buixuongtrach.com có những bình chọn sau:

1. Người sát gái nhất: Bùi Ngọc Tuyền
2. Người nhiều tuổi nhất: Vũ Xuân Hiển (1980)
3. Người ít tuổi nhất: Vũ Minh Tình (1984)
4. Người tán gái nhiều nhất: Vũ Xuân Hiển (gần 30 cô)
5. Người tán gái ít nhất: Vũ Minh Tình
6. Người ngủ nhiều nhất: Lê Đình Phước
7. Người ngủ ngày nhiều nhất: Nguyễn Văn Tạo
8. Người lười nhất: Vũ Xuân Hiển
9. Người "ăn phở" nhiều nhất: Nguyễn Văn Tạo
10. Người chăm nhất: Vũ Minh Tình
11. Người "sợ" gái nhất: Vũ Minh Tình
12. Người dại gái nhất: Vũ Xuân Hiển
13. Người "đầu tư tán gái" nhiều nhất: Vũ Xuân Hiển
14. Người "ăn" nhiều nhất: Nguyễn Văn Tạo
15. Người "ăn" ít nhất: Vũ Minh Tình
16. Người chát nhiều nhất: Bùi Ngọc Tuyền
17. Người chát ít nhất: Nguyễn Văn Tạo
18. Người tắm nhiều nhất: Nguyễn Văn Tạo
19. Người tắm ít nhất: Lê Đình Phước
20. Người yêu say đắm nhất: Nguyễn Văn Tạo
21. Người yêu thầm kín nhất: Vũ Minh Tình
22. Người nói nhiều nhất: Bùi Ngọc Tuyền
23. Người đàn nhiều nhất: Vũ Xuân Hiển
24. Người về quê nhiều nhất: Vũ Minh Tình
25. Người về quê ít nhất: Bùi Ngọc Tuyền
26. Người có quê gần nhất: Lê Đình Phước (50km)
27. Người có quê xa nhất: Bùi Ngọc Tuyền (170km)
28. Ngươi chăm đi học nhất: Vũ Minh Tình
29. Người lười đi học nhất: Lê Đình Phước
30. Người có xe đạp ngon nhất: Nguyễn Văn Tạo
31. Người có xe đạp cà tàng nhất: Bùi Ngọc Tuyền
32. Người cắm xe nhiều nhất: Lê Đình Phước (2 lần)
33. Người hay say rượu nhất: Lê Đình Phước
34. Người uống rượu nhiều nhất: Vũ Xuân Hỉên
35. Người uống rượu kém nhất: Nguyễn Văn tạo
36. Người có mái tóc đẹp nhất: Bùi Ngọc Tuyền
37. Người có mái tóc "chuối" nhất: Lê Đình Phước
38. Người cao nhất: Vũ Minh Tình
39. Người thấp nhất: Lê Đình Phước
40. Người dậy sớm nhất: Vũ Minh Tình
41. Người dậy muộn nhất: Lê Đình Phước
42. Người đi ngủ sớm nhất: Bùi Ngọc Tuyền
43. Người đi ngủ muộn nhất: Lê ĐÌnh Phước
44. Người có tình yêu lãng mạn nhất: Lê Đình Phước
45. Người có người yêu ở xa nhất: Lê Đình Phước (200km)
46. Người có người yêu ở gần nhất: Nguyễn Văn Tạo (20m = 0,002km)
47. Người yêu bóng đá nhất: Lê Đình Phước
48. Người ghét bóng đá nhất: NguyễN Văn Tạo
49. Người vui tính nhất: Bùi Ngọc Tuyền
50. Người "lạnh lùng" nhất; Vũ Minh Tình
51. Người chống đẩy được nhiều lần nhất; Bùi NGọc Tuyền
52. NgườI ít khi chống đẩy nhất: Vũ Minh Tình
53. Người mặc quần đùi nhiều nhất: Lê Đình Phước
54. Người ít mặc quần đùi nhất: Vũ Minh Tình
55. Người cởi trần nhiều nhất: Bùi Ngọc Tuyền
56. Người cở trần ít nhất: Vũ Minh Tình
(Hội đồng bình chọn các danh hiệu 133 Bùi Xương Trạch)

**********

Ngày 8 tháng 6 năm 2004: Chiều buồn và mận ngọt

Đi học về, mệt - mỏi - đói. Tôi và các phần còn lại của 501 quyết định phải ăn một cái gì đó. Mận - kem và một số thứ có thể ăn được? Nhưng cuối cùng mận được đưa ra và Cử nhân Tình đi mua...
Chờ lâu quá! Nhưng cuối cùng mận cũng được mua và thế là được ăn hết.
Bọn nó cãi nhau nhiều quá tao không viết được nữa. Bọn mày đọc thông cảm nhé, tao viết sau. Chán quá đi mất. (Thạc sỹ Tuyền)

Cùng ngày, một câu chuyện vui được Cử nhân Tình ghi lại: Các triết gia tán gái như thế nào?


**********

Giáo sư đang ngồi chát với thanhngapham83 như thường lệ, câu chuyện yêu đương đầy ngọt ngào và mùi mẫn. Vẫn như mọi hôm, giáo sư lại nói câu cửa miệng:
- Tạch! Tạch! Tạch!: Anh yêu em nhiều lắm!
Mãi không thấy trả lời, thêm lần nữa vậy:
-Tlạch! Tlạch! Tlạch!: Em, anh yêu nhiều lắm!
Quoái! Con này nó không hiểu Tiếng Việt hay sao ấy nhỉ?
Thêm một lần cuối cùng vậy:
- Choạch! Choạch! Choạch!: Yêu em nhiều lắm, em!
Cô nàng thấy vậy thì mừng lắm, nói như gợi ý:
- Sao lại lắm thế? (Ý khen Giáo sư)
Giáo sư không hiểu ý, lồng lộn lên:
- Ô hay! Con này bố láo. Tôi chưa bao giờ viết sai lỗi chính tả đâu nhé. Yêu thì nói, không thì cắt.
Trời ạ. Cũng chỉ tại yêu lắm ấy mà.

*********

Ngày 2 tháng 7 năm 2004: Xóm vắng

"Đêm nay còn gặp nhau, ngày mai cách xa rồi mỗi đứa một đi một ngả..." Câu hát ngân lên khiến chúng tôi không khỏi chạnh lòng. Mai chia tay rồi? Sao nhanh quá vậy? Tôi tự hỏi mình, một câu hỏi bâng quơ.
Nhớ lại những kỷ niệm của xóm trọ, những ngày đầu chúng tôi bước vào đây từ lạ lẫm đến thân quen rồi hóa thành kỷ niệm lúc nào. Không hay, mai chia tay rồi, mai tôi sẽ rời xóm trọ. Lúc này đây, tôi, bạn và chúng ta đang suy nghĩ gì? Có ai còn nhớ những kỷ niệm vui buồn trong thời gian qua.
Xóm vắng. Đó là những gì mà tôi chứng kiến lúc này. Vẫn biết rằng hội ngộ rồi chia ly, bữa tiệc nào chẳng có lúc tàn nhưng sao giờ đây tôi cảm thấy trống vắng quá. Từng phòng một đã chuyển đi mang theo những con người và những kỷ niệm, những gương mặt thân quen mà tôi biết rằng, trong tương lai sẽ khó gặp nhau nếu không muốn nói là, một lần rồi mãi mãi.
Hà Nội nóng, cái nóng bức của buổi đầu hạ làm cho con người ra mệt mỏi nhưng có gì buồn và xa vắng hơn giây phút chia tay. Sáng nay, trời lại nắng nhưng có thể cái nắng hôm nay sẽ đi vào kỷ niệm bởi vì, ngay lúc này thôi một người bạn của chúng tôi đang chuẩn bị gói ghém hành lý về quê và cứ như vậy lần lượt, lần lượt. Xóm trọ lúc này chỉ còn tiếng chim hoát và cái nắng oi bức.
"Bước trên đường bạn hiền ơi xin nhớ. Môi muốn nói mấp máy không thành công. Thôi xin chúc mãi mãi luôn thành công. Luôn yêu đời trên đường sắp đi. Luôn bình an"

* Trong khi tôi đang viết Nhật kỳ thì bạn tôi - Giáo sư - Tạo đã về quê rồi và chỉ chiều nay thôi, Tình cũng sẽ về quê. Còn tôi và Phước chắc cũng chỉ ngày mai thôi.
Những ngày cuối cùng ở Hà Nội sao mà hoang vắng quá. Dòng người ngoài đường phố trôi nhanh như dòng nước. Bao nhiêu con người, bao nhiêu tâm trạng và chúng tôi cũng vậy. Tôi hình dung ra có một cái gì đó ồn ào và sôi động này một khoảnh khắc chợt loé lên đó là giây phút chia tay.

* Con người ta thường hay tự tạo cho mình kỷ niệm. Giáo sư cũng vậy. Trước khi về quê GS đã kịp phá khóa Phòng 3 để gửi đồ "nhờ" trước khi về nghỉ hè. Nhân cơ hội này, bọn tôi đã nhanh chóng gửi đồ "nhờ". Tiết kiện được một khoản kha khá để về quê?! Cảm ơn GS nhiều nhé. Nếu Tuấn (Phòng 3) mà điện lên thì GS tự chịu trách nhiệm nhé. Bọn em chỉ gửi nhờ thôi.

(tuyen_enter)

Ngày 2 tháng 7 năm 2004: Sống gấp

Xa nhau chỉ hai tháng hè thôi nhưng sao lòng tôi không khỏi tiếc nuối và tôi muốn làm thật nhiều, thật nhiều những dự định, những ước muốn mà bấy lâu nay tôi chưa thực hiện được.
Tình yêu đối với tôi nó là một cái gì đó thật gần mà cũng thật xa. Nhớ lại năm xưa, chỉ là một năm thôi mà tôi đã thay đổi, tôi đã thay đổi cách nghĩ và cả con tim một thời mơ mộn, nhí nhảnh, vui tươi đã qua. Và bây giờ, ngay lúc này đây tôi đã, đang và sẽ ôm ấp mãi một bóng hình của em. Tôi sợ mùa hè không phải bởi cái nóng mà tôi sợ tôi phải xa em, xa những ngày bên em mà trong tim tôi đã hình thành lên kỷ niệm. Có thể với em đó là bình thường nhưng với tôi đó là sự chân thành và em đã là mối tình đầu của tôi rồi. Tôi đã kìm nén cảm xúc của mình để không nói lời yêu em vì tôi biết thời gian còn dài. H. ơi chỉ hai tháng mà thôi (còn nữa)

**** 133 Bùi Xương Trạch - xứ sở tự do la hét, tự do hội họp, tự do làm tất cả nhừng gì mà bạn muốn nhưng có một điều bạn nên nhớ. Đừng bao giờ hy vọng quay trở lại đây nếu bạn tìm được một nơi tốt hơn. Nói thật nhé. Tôi buồn chỉ vì tôi nhớ mylove thôi chứ xóm trọ này tôi muốn chuyển đi từ lâu rồi! (Bùi Ngọc Tuyền)

(Hết phần 1)